THÔNG ĐIỆP ĐẦU TIÊN CỦA GIÁO HOÀNG LEO XIV NÓI GÌ VỀ QUYỀN LỰC CỦA TRÍ TUỆ NHÂN TẠO?
Trong thông điệp Magnifica Humanitas (Nhân loại kỳ diệu), Đức Giáo hoàng lên án sự tập trung quyền lực công nghệ vào tay một vài thế
lực toàn cầu.
| Nhà đồng sáng lập Anthropic, Chris Olah, bắt tay với Giáo hoàng Leo XIV trước buổi trình bày thông điệp đầu tiên của ngài. Ảnh: Alberto Pizzoli/Getty Images |
Thuật toán này quyết định những gì chúng ta nhìn thấy, thuật toán kia lọc những gì chúng ta đọc, và những thuật
toán khác nữa tham gia vào các quy trình chi phối công việc, thông tin và những lựa chọn tập thể. Trong Magnifica
Humanitas, thông điệp đầu tiên do Giáo hoàng Leo XIV ký và công bố vào ngày 25 tháng 5, trí tuệ nhân tạo (AI) không chỉ là một công nghệ như bao công nghệ khác; mà AI là một phần của cơ sở hạ tầng vô hình trong đời sống thường nhật hiện nay.
Nhưng văn kiện này không thành
hình như một bài suy tư thuần túy về
công nghệ. Giáo hoàng Leo XIV đặt vấn đề trí tuệ nhân tạo trong truyền thống học thuyết xã hội của Giáo hội Công giáo và trực tiếp viện dẫn – đồng thời cập nhật – thông điệp Rerum Novarum (Tân sự)
của Giáo hoàng Leo XIII (ban
hành ngày 15 tháng 5 năm 1891) nhân
kỷ niệm 135 năm thông điệp này. Rerum Novarum đã đề cập đến vấn đề lao động trong thời kỳ
đỉnh cao của cuộc cách mạng công nghiệp cuối thế kỷ 19.
Nếu như “res novae” (những vấn đề mới) của thời đó là các nhà máy, lao động và chủ nghĩa
tư bản công nghiệp, thì ngày nay những vấn đề mới xoay quanh các nền tảng kỹ thuật số, thuật
toán, dữ liệu và hệ thống tự động hóa đang định hình lại quyền lực, nền kinh tế
và các mối quan hệ xã hội. Vì lý do này, thông điệp không thể hiện là một văn kiện kỹ thuật về đổi mới sáng tạo, mà như là một nỗ lực để diễn giải sự chuyển đổi kỹ thuật
số dưới ánh sáng của phẩm giá con người và công ích. Đức Giáo hoàng viết rằng công nghệ tự nó không
phải là điều xấu; ngược lại, nó thuộc về lịch sử và sự sáng tạo của loài người.
Nhưng tình hình hiện nay khác biệt cả về quy mô lẫn chiều sâu: “Chưa bao giờ nhân loại lại có nhiều
quyền lực đối với chính mình như vậy”, văn kiện nhận xét, mô tả các công nghệ hiện đang định hình
các quy trình ra quyết định, trí tưởng tượng tập thể và đời sống xã hội một
cách ngày càng sâu rộng.
Robert Francis Prevost đã chọn điểm xuất phát này: từ sự tập trung quyền lực ngày một tăng, được thực thi qua các hệ thống ngày càng khó hiểu nhưng có tính quyết định ngày càng lớn, và từ câu hỏi xuyên suốt thông điệp: Nhân phẩm, việc bảo vệ chân lý, việc làm, công bằng xã hội và hòa bình còn lại gì khi các quyết định được chuyển giao cho logic thuật toán?
Hòa giải với công nghệ
Trong thông điệp này có một
cụm từ cốt lõi để diễn giải toàn bộ bối cảnh: “hòa giải với công nghệ” [disarming technology]. Ý nghĩa của cụm từ này hoàn toàn khác xa với bất
kỳ nỗ lực nào nhằm làm chậm sự phát triển của trí tuệ nhân tạo hoặc phủ nhận tác
động có tiềm năng tạo ra chuyển biến tích cực của nó. Đối với Robert Francis Prevost, giải giới AI có nghĩa là ngăn AI trở thành một dạng quyền lực có khả năng thống trị
sự tồn tại của con người.
Đối với Giáo hoàng Leo XIV, vấn đề không nằm ở bản thân công nghệ mà ở cách
tổ chức và ứng dụng nó. Ngài viết rằng AI là một phần
của cuộc chạy đua toàn cầu hiện nay nhằm hướng tới “thuật toán hiệu suất cao nhất” và “trung tâm dữ liệu lớn nhất”,
nơi lợi thế cạnh tranh cũng trở thành lợi thế địa chính trị. Trong bối cảnh
này, một vài “thế lực” thâu
tóm cơ sở hạ tầng kỹ thuật số, dữ liệu
và năng lực điện toán, điều
này ảnh hưởng đến thông tin, kinh tế và thậm chí cả nền dân chủ.
Giải giới có nghĩa là chấm
dứt việc đánh đồng giữa sức mạnh kỹ
thuật và quyền cai trị. "Như mọi bước ngoặt công nghệ lớn khác, AI thường làm gia tăng quyền lực của những
người vốn đã sở hữu nguồn lực kinh tế và khả năng tiếp cận dữ liệu", Giáo hoàng giải thích.
Thông điệp nêu rõ rằng việc chỉ điều tiết công nghệ là chưa đủ: Phải tước công nghệ khỏi tay các thế lực độc quyền, làm cho nó minh bạch và mở ra cho nhiều bên cùng chất vấn – nghĩa là, công nghệ phải trở thành không gian “cư ngụ được” cho nhiều chủ thể khác nhau. Trên hết, phải
ngăn việc AI trở thành công cụ thống
trị kinh tế, chính trị hoặc quân sự của một số ít người. Đây không phải là một
phép ẩn dụ đạo đức: đây là lời
kêu gọi nhằm ngăn không cho
logic cạnh tranh biến cơ sở hạ tầng dùng chung thành một hệ thống kiểm soát
Sự thật nằm trong những hệ thống chọn lọc thực
tại
Nếu công nghệ tập trung quyền lực thì một trong những tác động cụ thể đầu tiên sẽ
nằm ở cách thức hình thành sự
thật chung. Thông điệp đề cập đến nạn
thông tin sai lệch, nhưng theo một
cách sâu sắc hơn nhiều, khi mà
thực tại được cảm nhận, hay đúng hơn
là trải nghiệm, đang bị
sàng lọc ngày càng gắt gao bởi các hệ
thống quyết định cái gì được hiển thị và cái gì bị ẩn đi.
Vấn đề không chỉ nằm ở tin giả hay nội dung giả mạo dưới nhiều hình thức
khác nhau. Vấn đề là các nền tảng và thuật toán lựa chọn thông tin dựa trên
tiêu chí tối đa hóa sự chú ý và tương tác. Nói cách khác, những gì được hiển thị
không nhất thiết là những gì sát sự thực nhất, mà là những thứ kích phát phản ứng hiệu quả nhất. Bằng cách này, sự thật không biến mất, nhưng nó trở
nên phụ thuộc vào các hệ thống khó
hiểu vốn ảnh hưởng đến dư luận, nhận
thức và lựa chọn tập thể mà không phải lúc nào ta cũng làm rõ được cách chúng tác động.
Đây là lý do tại sao thông điệp nhấn mạnh trách nhiệm văn hóa và giáo dục rất cụ thể: đào tạo những người có năng lực nhận biết các cơ chế này và không phó mặc hoàn toàn việc kiến tạo nhận định chung của công chúng cho các cơ sở hạ tầng kỹ thuật số vốn vận hành theo logic thị trường hoặc quyền lực.
![]() |
| Giáo hoàng Leo XIV ký thông điệp Magnifica Humanitas tại Cung điện Tông đồ vào ngày 25 tháng 5 năm 2026, tại Thành phố Vatican. Ảnh: Simone Risoluti/Getty Images |
Lao động như một đường đứt gãy
Cơ chế này cũng vận hành trong thế giới việc làm, và đó là một trong những
điểm cụ thể nhất của thông điệp. Trí tuệ nhân tạo không chỉ được mô tả như
sự tự động hóa, mà còn là lực lượng
có thể tái định nghĩa ai là
người lao động, họ làm việc như thế nào và với biên độ tự chủ ra sao.
Trong văn bản, Đức Giáo Hoàng nói rõ về nguy cơ xảy ra một “thảm họa xã hội”
liên quan đến tình trạng thất nghiệp do công nghệ, khi sự đổi mới sáng tạo
chủ yếu được thúc đẩy bởi việc cắt
giảm chi phí và tăng lợi nhuận. Trong kịch bản này, nhiều hoạt động có thể bị
thay thế hoặc tước đi yếu tố
con người, trong đó người lao
động bị quy giản thành những chức
năng bị kiểm soát cứng nhắc
hoặc lặp đi lặp lại.
Thông điệp của giáo hoàng cũng đi sâu vào chi tiết về các hình thức kiểm
soát mới: giám sát tự động, phân mảnh công việc và mất đi cảm giác tự chủ. Điều
đáng lo ngại không chỉ là mất
việc làm, mà còn là việc lao động bị biến đổi thành một thứ ít tính người hơn, ít sáng tạo hơn, và do đó ít tự do hơn.
Và chính tại đây, mối liên hệ với học thuyết xã hội của Giáo hội, được viện
dẫn ngay từ đầu văn kiện, lại xuất hiện. Tựa như Rerum
Novarum tìm cách giải thích những ảnh hưởng của cuộc
cách mạng công nghiệp đến đời sống cụ thể của con người, thông điệp Magnifica
Humanitas cũng cố gắng làm điều tương tự với cuộc cách mạng kỹ thuật số.
Trong tầm nhìn này, lao
động không chỉ đơn thuần là sản xuất
kinh tế hay một hiệu suất cần
được tối ưu hóa, mà là một không gian mà qua đó nhân vị thể hiện phẩm giá, trách nhiệm và dự phần vào đời sống xã hội.
Vì lý do này, nếu trí tuệ nhân tạo cuối cùng quy giản người lao động thành một chức năng có thể đo lường,
kiểm soát và thay thế được, thì đó không chỉ đơn thuần là vấn đề kinh tế hay công nghệ; nó trở thành một vấn đề xã hội, chính trị và đậm
tính người.
Chiến tranh như một không gian xung đột tự động
Khía cạnh triệt để nhất của văn bản xuất hiện khi công nghệ bước vào
chiều kích xung đột. Giáo hoàng Leo
XIV đặt câu hỏi về toàn bộ kiến trúc của quan niệm
"chiến tranh chính đáng"
[just war], điều mà Ngài cho là ngày càng không phù hợp để mô tả thực tại
đương đại. Không vì quyền tự vệ bị phủ nhận mà vì bản chất của xung đột đang
thay đổi.
Chiến tranh ngày nay đã thâm nhập các hệ thống tự động hóa, tác động đến thông tin, chiến lược và nhận thức về
kẻ thù. Thuật toán không tham chiến, nhưng chúng tạo ra một dạng khoảng cách mới, trong đó
việc ra quyết định dần bị tách rời khỏi thân xác và trách nhiệm của con người.
Đây là lý do tại sao thông điệp của giáo hoàng đặt ra một giới hạn rõ ràng:
Không thể chấp nhận việc giao phó những quyết định gây chết người hoặc không thể đảo ngược cho các hệ thống
nhân tạo. Trách nhiệm đạo đức không thể được ủy thác, cũng không thể tiêu
biến đi trong các chuỗi tự động.
Trong đoạn này, khái niệm “hòa giải với công nghệ” được nhắc lại và trở thành một
nguyên tắc cụ thể, trong đó nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tước bỏ khả năng tham
gia quyết định sự sống và cái chết
ra khỏi máy móc.
Một công trường xây dựng còn để ngỏ
Hình ảnh cuối cùng của Magnifica Humanitas là một công trường xây dựng.
Không phải là một hệ thống khép kín hay một mô hình đã được định hình xong, mà
là một quá trình vẫn đang được kiến tạo. Và trong “công trường” này, công nghệ, kinh tế, thông tin và xung đột đan
xen vào nhau. Không phải vì tất cả đều giống nhau mà vì ngày nay, mọi thứ
đều kết nối trong cùng một cơ sở hạ
tầng kỹ thuật số và các mối quan hệ quyền lực.
Thông điệp khép lại với luận điểm
này: Vấn đề không nằm ở trí tuệ nhân tạo như một đối tượng kỹ thuật,
mà là kiểu thế giới mà nó đang góp phần xây dựng. Đó là một thế giới mà câu hỏi mang tính quyết định không chỉ là công nghệ đó có thể làm được
gì, mà còn là ai kiểm soát
nó, với những lợi ích gì, và dựa theo quan niệm nào về con người.
Bài này đăng lần đầu trên Wired Italia và bản tiếng Anh được dịch từ
tiếng Ý.
![]() |
| Tác giả: Elena Betti |
Huỳnh Thị Thanh Trúc
dịch
Nguồn: What
Pope Leo XIV’s First Encyclical Says About the Power of AI, WIRED, May
26, 2026.

