TẠI SAO KHÓ PHÒNG NGỪA SỰ NGĂN CHẶN VẬN CHUYỂN DẦU MỎ QUA EO BIỂN HORMUZ?
Tác giả: Rebecca F. Elliott và Vivian Nereim
Chú thích: Theo Cơ quan Năng lượng Quốc tế IAE, trước khi có chiến tranh với Iran, 20 triệu thùng dầu của các nước khu vùng vịnh hàng ngày đi qua eo biển Hormuz, chiếm 20% lượng tiêu dùng của thế giới, giờ chỉ còn không đáng kể; sản xuất của khu vực cũng giảm xuống ít nhất một nửa so với trước đây. Chỉ có Saudi Arabia là có thể chuyển dầu, với mức độ 3.5-5.5 triệu thùng một ngày (khoảng 17-27% cung của các nước vùng vịnh), qua đường ống để chuyển qua Biển Đỏ (Red Sea) tới khách hàng. Sản xuất khí đốt của khu vực, chủ yếu là của Qatar và Các Tiểu vương quốc Á rập Thống nhất (UAE), 90% là cung cấp cho các nước Á châu, cũng chỉ còn 20% so với trước đây.
![]() |
| Đường ống dẫn dầu của Saudi Arabia từ Vịnh Trung Đông
(cũng gọi là Vịnh Ba Tư) sang Biển Đỏ (Red Sea). Bản đồ Diễn Đàn thêm vào để bạn đọc dễ theo dõi. |
Yếu tố địa lý và những sự đối địch trong khu vực đã ngăn cản các quốc gia vùng Vịnh tìm ra một giải pháp thay thế thực sự cho eo biển này—nơi mà cuộc chiến với Iran đã khiến gần như tê liệt.
Trong số tất cả những rủi ro mà hệ thống năng lượng toàn cầu đã phải đối mặt từ lâu, không có rủi ro nào lớn hơn hay được biết đến rộng rãi hơn nguy cơ eo biển Hormuz bị đóng cửa.
Lối đi hẹp dẫn ra khỏi Vịnh Ba Tư (Persian Gulf) này vừa mang tính sống còn — đóng vai trò là cửa ngõ duy nhất kết nối lượng dầu mỏ và khí đốt tự nhiên khổng lồ với phần còn lại của thế giới — lại vừa cực kỳ dễ bị tổn thương trước các cuộc tấn công.







