DESCARTES MỘT THOÁNG
Tôi tư duy, vậy tôi tồn tại
Cogito, ergo sum
(Je pense, donc je suis)
René
Descartes (31. 3, 1596 ở La Haye-en-Touraine, Pháp – 11.2,1650 ở Stockholm, Thụy
Điển, ∼ 54t). Bức chân dung (sơn dầu
78 x 69 cm) nổi tiếng của René Descartes được trưng bày tại Bảo tàng Louvre, được
họa sĩ Frans Hals (1581/85 – 1666), người thuộc thời kỳ Hoàng kim của hội họa
Hà Lan, thực hiện vào khoảng năm 1649.
Dẫu có học thuộc lòng tất cả các lập luận của Plato và
Aristotle, chúng ta sẽ không thể trở thành triết gia hơn trừ khi chúng ta có
thể đưa ra phán đoán vững chắc của riêng mình về bất kỳ vấn đề nào. Chúng ta
thực sự sẽ học được lịch sử nhưng không thể làm chủ được một ngành khoa học.
–Descartes (Quy tắc thứ 3, Philosophical Writings of Descartes).
René Descartes thường được coi là người sáng lập triết học
hiện đại, và tôi nghĩ điều đó là đúng. Ông là người đầu tiên có năng lực triết
học cao mà quan điểm chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi vật lý và thiên văn học mới. Mặc
dù đúng là ông vẫn giữ nhiều tư tưởng kinh viện, nhưng ông không chấp nhận nền
tảng do những người tiền nhiệm đặt ra, mà nỗ lực xây dựng một công trình triết
học hoàn chỉnh từ đầu. Điều này chưa từng xảy ra kể từ thời Aristotle, và là
dấu hiệu của sự tự tin mới mẻ xuất phát từ sự tiến bộ của khoa học. Có một sự
tươi mới trong tác phẩm của ông mà không thể tìm thấy ở bất kỳ nhà triết học
lỗi lạc nào trước đó kể từ Plato. Tất cả các nhà triết học trung gian đều là
giáo viên, với ưu thế chuyên môn thuộc về nghề nghiệp đó. Descartes viết, không
phải với tư cách là một giáo viên, mà là một nhà khám phá và thám hiểm, mong
muốn truyền đạt những gì ông đã tìm thấy. Phong cách của ông dễ hiểu và không
cầu kỳ, hướng đến những người thông minh trên thế giới hơn là học trò. Hơn nữa,
đó là một phong cách xuất sắc phi thường. Thật may mắn cho triết học hiện đại
khi người tiên phong ấy sở hữu khiếu văn chương đáng ngưỡng mộ. Những người kế
thừa ông, cả ở lục địa châu Âu và ở Anh, cho đến Kant, đều giữ được nét không
chuyên nghiệp của ông, và một số người trong số họ vẫn giữ được phần nào giá
trị văn phong của ông.
― Bertrand Russell, Lịch sử
triết học phương Tây
Những trận chiến duy nhất (thật sự) mà Descartes từng tham
gia là những trận chiến chống lại sự nhầm lẫn và sai lầm (của lý tính); những
cuộc phiêu lưu của ông là những cuộc phiêu lưu về tinh thần; những chiến thắng
của ông là sự chinh phục chân lý.
— Alexandre Koyré, Introduction
trong Elizabeth Anscombe et al.
Lời nói đầu
(1)
Dưới đây là những câu chuyện kể của Descartes được giới học giả xem là rất “có
duyên”, và ông là người kể chuyện có tài, thuyết phục, từ sự học ở trường lúc
ông còn trẻ đến những đề tài của triết học, khoa học, rất truyền cảm hứng.
Những chuyện kể chứa đựng nhiều kinh nghiệm sống và nhận thức về con đường tìm
chân lý độc đáo của ông mang đậm dấu ấn của ông. Những chuyện kể đó, ngay cả
tác phẩm Discourse on the Method (Luận về phương pháp), hay những tác phẩm
khác, không khác gì Cartesian
confessions,
như học giả Alexandre Koyré gọi. René Descartes được các nhà triết học và sử
học công nhận rộng rãi là người khởi xướng “bước ngoặt nhận thức luận” trong
triết học phương Tây. Husserl mô tả hiện tượng học siêu nghiệm của mình như một
dạng “tân Descartes”. Ông cho rằng bất cứ ai muốn trở thành một nhà triết học
nghiêm túc đều phải làm như Descartes đã làm: rút lui vào nội tâm và tìm cách
lật đổ tất cả các niềm tin khoa học và triết học trước đó và xây dựng lại mới. Có
những nét tương đồng với Kant. Nếu Descartes tiến hành cuộc cách mạng tư duy và
đặt nền tảng cho khoa học hiện đại, dưới ân điển của đức tin, thì Kant cũng
tiến hành cuộc cách mạng của Denkart, cách tư duy, muốn đặt siêu hình học trên
nền tảng khoa học.