ĐỐI THOẠI VỚI HANNAH ARENDT THÔNG QUA TRÍ TUỆ NHÂN TẠO
Nguyễn Xuân Xanh trình bày
Tác giả: Carlotta Wald đối thoại với bản sao AI của Hannah Arendt
Báo DIE ZEIT số 47/2025, tháng 11 năm 2025
Cảm ơn tác giả và DIE ZEIT
Chúng ta không thể tiếp tục coi những gì tốt đẹp trong quá khứ là di sản của mình, vứt bỏ những gì xấu và xem nó như một gánh nặng vô ích mà thời gian sẽ tự chôn vùi vào quên lãng. Dòng chảy ngầm của lịch sử phương Tây cuối cùng đã trồi lên bề mặt và chiếm đoạt phẩm giá của truyền thống chúng ta. Đây là thực tại mà chúng ta đang sống. Và đó là lý do tại sao mọi nỗ lực trốn tránh sự ảm đạm của hiện tại bằng cách hoài niệm về một quá khứ vẫn còn nguyên vẹn, hoặc bằng sự lãng quên được dự đoán trước về một tương lai tốt đẹp hơn, đều vô ích.
Đối tượng lý tưởng của chế độ độc tài toàn trị không phải là vì [họ đã được thuyết phục], mà là vì những người mà sự phân biệt giữa sự thật (fact) và hư cấu (fiction), và sự phân biệt giữa đúng và sai (tức là các tiêu chuẩn của tư tưởng) không còn tồn tại nữa.
—Hannah Arendt, Nguồn gốc của chủ nghĩa toàn trị
Quyền lực… không bao giờ bắt nguồn từ người nắm giữ nó. Phải có một thực tại lớn hơn, một “hệ thống thứ bậc” được chia sẻ giữa những người có quyền lực và những người dưới quyền…. Điều tương tự cũng đúng với quyền lực của pháp luật, nó không được tuân thủ vì nó hợp lệ, mà hợp lệ vì nó được tuân thủ.”
—Hannah Arendt, What is Authority?

Hannah Arendt (1906-1975) (Institute for Advanced Studies in
Culture)
Lời nói đầu
Dưới đây là mẩu đối thoại giữa nhà báo Carlotta Wald với nhà triết học chính trị Hannah Arendt, người đã mất năm 1975, nhờ một công cụ trí tuệ nhân tạo (AI) làm “sống lại”. Hannah Arendt, một trong những nhà lý luận chính trị lỗi lạc nhất của thế kỷ XX. Sinh ra và lớn lên ở Đức vào đầu những năm 1900, bà theo học triết học với Martin Heidegger và Karl Jaspers. Là một người Do Thái, bà đã trải qua sự đàn áp trong Thế chiến II, nhưng đã trốn thoát sang Hoa Kỳ vào năm 1941. Tại đây, bà được công nhận nhờ các tác phẩm về chủ nghĩa toàn trị. Những bài viết về phiên tòa xét xử Eichmann ở Jerusalem năm 1961, trong đó bà đã đặt ra cụm từ nổi tiếng – mặc dù ban đầu gây nhiều tranh cãi – “sự tầm thường của cái ác”. Các học giả nghiên cứu tư tưởng của bà thường coi cuốn sách “Tình trạng con người” (The Human Condition) năm 1958 là tác phẩm quan trọng nhất của bà, trong đó bà phân tích cuộc sống trong điều kiện hiện đại, than thở về điều mà bà gọi là “sự tha hóa thế giới” hiện đại, và giới thiệu khái niệm quan trọng về “tính sinh sản”: thực tế rằng chúng ta là những người mới sinh ra là cội nguồn khả năng hành động và bắt đầu một điều gì đó mới mẻ của chúng ta.


.jpg)



