TRÒ CHUYỆN VỚI ALBERT EINSTEIN
(Phần I)
Chỉ ai cống hiến bản thân cho một sự
nghiệp với toàn bộ sức lực và tâm hồn của mình, người đó mới có thể là một nghệ
sĩ bậc thầy thực sự. Do đó, sự điêu luyện đòi hỏi trọn vẹn một con người. Toscanini
chứng tỏ được điều này trong mỗi sự biểu lộ cuộc sống của ông.
—Albert Einstein, phát biểu về nhạc trưởng vĩ đại Arturo
Toscanini, năm 1938 (Mặt nhân bản)
Lời nói
đầu
Xin gửi
đến anh chị độc giả bài Trò chuyện với Einstein phần I dưới
đây được viết trong niềm vui của buổi ra mắt sách Từ những năm sau của đời
tôi thứ Sáu vừa qua. NXX
TRÒ CHUYỆN
Nguyên: Ông Einstein kính mến ơi. Tôi xin phép được trò
chuyện với ông một chút nhé.
Einstein: Ai đó?
Nguyên: Dạ, tôi là Nguyên của Việt Nam, người viết tiểu
sử ông gần 20 năm trước.
Einstein: Ô, ông Nguyên đấy à? Vâng tôi biết quyển Einstein
của ông. Tốt lắm. Cảm ơn ông. Mời ông bắt đầu. Chắc ông mang tin gì cho tôi phải
không?
Nguyên: Sturm und Drang (Giông bão và thôi
thúc) đang diễn ra trong tôi mấy ngày qua ông ơi! Tôi có cảm tưởng như có một “thế
giới khủng khiếp trong tôi”, tuy không đến độ như vậy, và tôi phải kéo nó ra một
cách trật tự mà không làm hư hại nó, nói như Franz Kafka.
Einstein: Ồ, vì sao?
Nguyên: Cũng tại vì ông! Ngày 26.9.2025 chúng tôi đã giới
thiệu quyển Aus meinen späten Jahren, tiếng Việt: “Từ những năm sau
của đời tôi”. Người ta hoan nghênh ông lắm. Không phải vì không hiểu ông như vua
hề Chaplin từng nói, mà vì rất hiểu ông. Tôi cũng chưa bao giờ có một buổi diễn
thuyết hài lòng như thế. Nhưng giông bão và thôi thúc vẫn tiếp tục diễn ra trong
tôi sau đó. Tôi đã trình bày được một giờ là thời gian cho phép, nhưng còn muốn
nói thêm nữa, nhiều hơn nữa, thêm một giờ nữa, vì có nhiều điều thú vị chưa được
nói ra mà tôi muốn nói ra cho công chúng.
Einstein: Chẳng hạn như?




.jpg)
.jpg)

