MAURIZIO BETTINI: “CANCEL CULTURE”[i] (VĂN HÓA XÓA SỔ), ĐÓ LÀ TIẾNG LA TINH
Nhân Ngày châu Âu về ngôn ngữ và văn hóa thời Cổ đại, nhà trí thức người Ý đã có một bài phát biểu đáp lại những cuộc thảo luận hôm nay. Đây là bài phát biểu, được công bố độc quyền.
Tác giả: Christophe Ono-dit-Biot
Đáp lại những người ở các đại học tả khuynh cực đoan về những vấn đề xã hội (woke)[ii] ở Mỹ và đôi khi cả ở đây, khi họ cho rằng việc học ngôn ngữ La tinh và Hy Lạp sẽ đào tạo nên những người “thượng tôn chủng tộc da trắng” tương lai, chỉ có một câu trả lời với cái tên: Maurizio Bettini. Đáp lại những người, ở châu Âu và đôi khi cũng ở đây, ở phía khác của bàn cờ chính trị, ở cửa miệng chỉ có từ “gốc rễ” khi họ nói về việc học tiếng La tinh và Hy Lạp, cũng chỉ cùng một cái tên cho câu trả lời: Maurizio Bettini. Đồng thời cũng nói thêm có lẽ là lúc, thay vì nói về “gốc rễ”, thì ngước mắt lên nhìn về tương lai và nói về lá rồi quả. Đó là điều nhà trí thức lớn người Ý đã làm một các xuất sắc, tác giả của tác phẩm Contre les racines (nhà xuất bản Champs Flammarion, 2017), trong bài tham luận của ông vào ngày 16 tháng 11 vừa qua, ngay vào ngày đầu tiên của Ngày châu Âu về ngôn ngữ và văn hóa thời Cổ đại do Jean-Michel Blanquer tổ chức và được đặt trong khung cảnh của sự mở rộng đến hai bờ của Địa Trung Hải. Chúng tôi trình bày lại bài phát biểu tại đây.
Maurizio Bettini (1947-) |
Bạn chỉ
mất mười phút để đọc văn bản này, nhưng trong giai đoạn này đang rất có vấn đề
về “quyền quốc tịch ở nơi được sinh ra”, bạn sẽ không mất thì giờ đâu bởi vì việc
so sánh huyền thoại sáng lập La Mã theo nghi lễ của nơi ẩn náu (asylum) với huyền
thoại sáng lập Hy Lạp với tính bản địa hấp dẫn biết bao… Nếu “quả thật loài người
thời Cổ đại giống chúng ta trên nhiều
khía cạnh, vì chúng ta đã thừa kế một phần lớn các lối sống và suy nghĩ của họ”,
Maurizio Bettini nhắc lại, “thì họ cũng khác
chúng ta với một số lượng cũng lớn bằng về tập quán và lối sống”. Và đó
chính xác là lý do tại sao phải cho học sinh học tiếng La tinh và Hy Lạp, ông kết
luận như vậy, để biến việc học này, được nâng đỡ bởi tinh thần phê phán, thành một
“không gian luyện tập” thực sự về đối chiếu so sánh với kẻ khác”. Và cuối cùng,
tại sao không, để “giúp chúng ta xác định mô hình nào ta sẽ tiếp nhận và mô
hình nào ta sẽ loại bỏ trong quan niệm của chúng ta về châu Âu trong tương lai”?