ĐỨC GIÁO HOÀNG LẼ
RA NÊN TIẾN XA HƠN NỮA VỀ TRÍ TUỆ NHÂN TẠO
Ngày 28 tháng 5 năm 2026
Daron Acemoglu
Đức Giáo hoàng Leo XIV đã gây xôn xao dư luận với
thông điệp đầu tiên của mình, trong đó ngài xem sự phát triển và triển khai các công cụ trí tuệ nhân tạo mới là mối đe
dọa sâu sắc đối với phẩm giá con người. Nếu có gì đáng để nói, thì đó là ngài vẫn chưa đi đủ xa trong việc truy vấn
xem công nghệ này được thiết kế để làm gì.
BOSTON—Trí tuệ nhân tạo đang tái định hình cách chúng ta giao tiếp, tiếp cận thông tin và làm việc, cách
phân phối thu nhập và vị thế,
và thậm chí cả cách chúng ta tiến hành chiến tranh. Tuy nhiên, cuộc thảo luận
công khai vẫn bó hẹp trong sự
cạnh tranh giữa các phòng thí nghiệm AI hoặc các cuộc tranh luận trừu tượng về
khả năng của công nghệ này. Hầu như không ai đặt câu hỏi AI nên phục vụ
cho mục đích gì, hoặc liệu tư duy,
thể chế và cơ chế kiểm soát hiện tại của chúng ta có đủ khả năng hướng công nghệ
này tới cải thiện phúc lợi
con người trên diện rộng hay
không.
Do đó, thật đáng mừng khi thấy Giáo hoàng Leo XIV lên tiếng về vấn đề này trong thông điệp đầu tiên của ngài, trong đó mô tả hướng đi hiện tại của AI như là mối đe dọa sâu sắc đối với phẩm giá con người. Là nhà kinh tế học vốn từ lâu đã lập luận rằng các kết quả thúc đẩy bởi công nghệ là vấn đề lựa chọn chứ không phải số phận, tôi hoan nghênh sự can thiệp của ngài.
Đức Leo đã đi trước hầu hết các nhà bình luận khi chỉ
ra rằng “công nghệ không bao giờ trung lập, bởi vì nó mang đặc điểm của những
người thiết kế, tài trợ, điều tiết và sử dụng nó.” Tuy nhiên, tôi e rằng ngay cả ngài ấy
cũng chưa đi đủ xa về câu hỏi quan trọng nhất: AI nên được thiết kế để làm gì?
Như Simon Johnson và tôi đã nhấn mạnh trong cuốn sách "Quyền lực và Tiến bộ: Một nghìn năm
đấu tranh cho công nghệ và tiến bộ" (NXB Trẻ, 2026),
một công nghệ như AI có thể phát triển theo nhiều con đường khác nhau, và mỗi con đường đều tạo ra những tác động sâu rộng đến xã hội. Ví dụ, Đức Giáo hoàng hoàn toàn đúng khi đặt câu hỏi về hướng
đi hiện tại của AI trong chiến tranh và thực thi pháp luật. Những điều từng bị coi là cấm kỵ chỉ vài năm trước
– giám sát hàng loạt bằng AI, thuật toán lựa chọn mục tiêu tiêu diệt – nay đã trở thành chuyện thường nhật.
Trong bối cảnh nhiều người ở Thung lũng Silicon đang thúc giục Hoa Kỳ tăng
cường quyền
lực cứng thông qua một tổ hợp thuật
toán-quân sự mới, Đức Leo cảnh báo rằng “Bất kỳ công nghệ nào tạo điều
kiện cho các cuộc tấn công mà không cần trực diện khuôn mặt đồng loại đều hạ ngưỡng đạo đức của cuộc xung đột”. Sau đó, Đức Giáo hoàng kêu gọi “việc hòa giải AI” để giải phóng “nó khỏi não trạng cạnh tranh ‘có vũ trang’, vốn không chỉ giới hạn trong bối cảnh quân sự mà giờ đây còn là một
hiện tượng kinh tế và nhận thức”.
Ẩn sau những mối lo ngại cụ thể
này là một hiểu biết căn bản hơn: tiến
bộ công nghệ không nhất định là tiến bộ về đạo đức. Chỉ
vì khả thi về mặt kỹ thuật không có
nghĩa là điều ấy tốt cho nhân
loại. Việc một công nghệ có đáng theo đuổi hay không phụ thuộc vào người kiểm soát nó và vào
hệ tư tưởng cũng như lợi ích chi phối họ.
Đức Giáo Hoàng Leo đã ám chỉ đến điều mà tôi cho là rủi ro gần nhất, đó là “trong khi AI hứa hẹn sẽ thúc đẩy năng suất bằng cách đảm
nhiệm các công việc thường nhật và buồn tẻ, nó thường buộc người lao động phải
thích nghi với tốc độ và yêu cầu của máy móc, thay vì thiết kế máy móc để làm
việc cùng với con người”. Nhưng Đức Giáo Hoàng không đi xa đến mức đặt vấn
đề về triết lý thiết kế AI hiện
hành. Toàn bộ ngành công nghiệp AI đều tập trung vào việc bắt chước khả năng của
con người và tự động hóa các công việc của con người, với mục tiêu tạo ra một
“trí tuệ nhân tạo tổng quát” có thể làm mọi thứ mà một con người có thể làm.
Triết lý này dựa trên giả định sai lầm rằng trí tuệ máy móc và trí tuệ con
người về cơ bản là giống nhau. Con người là những
sinh vật học theo kiểu “one-shot”. Chúng ta hình thành giả thuyết từ một
vài ví dụ, mô phỏng các khả năng trong tâm trí và tinh chỉnh sự hiểu
biết của mình thông qua quá trình thử và sai mang tính xã hội. Do đó, trẻ em học ngôn ngữ bằng cách bắt chước một vài từ,
khái quát hóa và điều chỉnh lời nói của mình dựa trên phản ứng của người khác.
Chúng ta không giỏi trong việc tiếp thu khối lượng thông tin khổng lồ hoặc sàng
lọc dữ liệu không có cấu trúc để tìm ra các mẫu liên quan.
Ngược lại, các mô hình AI phát triển mạnh nhờ các tập dữ liệu huấn luyện khổng
lồ và xuất sắc trong việc nhận dạng mẫu ở quy mô lớn, nhưng chúng vẫn chưa
thể hiện được khả năng sáng tạo thực sự. Chúng không có trải nghiệm hiện diện như một thực thể trong thế giới thực, cũng như không có khả
năng học hỏi thông qua thử và sai bằng cách tương tác với thế giới vật chất và
xã hội (ngoại trừ ở mức độ hạn chế khi có những phần thưởng rõ ràng cho việc học
tăng cường trong các lĩnh vực cụ thể).
Khi hai thứ khác nhau, bạn không nên—và thường là không thể—dùng thứ này để
bắt chước thứ kia. Kết quả sẽ không tối ưu. Sẽ là một sai lầm lớn nếu Phil
Jackson, huấn luyện viên huyền thoại của Chicago Bulls những năm 1990, thúc ép
Michael Jordan bắt chước mọi thứ mà Scottie Pippen và Dennis Rodman đang làm. Đội
bóng giành chức vô địch liên tiếp chính là nhờ những cầu thủ này phối hợp ăn ý và bổ sung kỹ năng
cho nhau.
Điều tương tự cũng áp dụng cho AI và kỹ năng của con người. Sử dụng AI để làm những việc mà con người không
thể làm, để con người có thể mở rộng phạm vi công việc
của mình, sẽ hiệu quả hơn
là (cho AI) bắt chước. Trong
một kịch bản tương lai mà AI tăng cường chứ không phải thay thế khả năng của con người, các thợ điện sẽ được hỗ trợ
bởi chẩn đoán AI, các y tá sẽ tham khảo ý kiến AI trong việc giải thích các triệu
chứng, và giáo viên có thể sử dụng AI để cá nhân hóa việc giảng dạy cho từng học
sinh.
Những người trong ngành và nhóm lạc
quan có thể phản bác rằng AI ưu tiên tự động hóa vẫn có thể làm
lợi cho tất cả mọi người, miễn là
các chính sách tái phân phối
theo kịp. Nhưng lập luận này đã có một lịch sử không mấy khả quan. Bốn thập kỷ
tự động hóa kỹ thuật số đã tập trung lợi ích vào tay tầng lớp thượng lưu, làm suy yếu công việc đòi hỏi
kỹ năng trung bình và tạo ra mức tăng trưởng năng suất gộp đáng thất vọng. Có rất ít lý do để kỳ vọng rằng một
vòng tự động hóa mạnh mẽ hơn nữa, được triển khai bởi một ngành công nghiệp thậm
chí còn tập trung hơn, sẽ tạo ra kết cục khác.
Và những gì được-mất trên
toàn cầu thậm chí còn lớn hơn ở Mỹ. Đối với hàng tỷ người ở các nước đang phát
triển, nơi một công việc tử tế là con đường duy nhất đáng tin cậy để thoát
nghèo, lộ trình AI lấy tự động hóa làm trọng tâm là công thức dẫn đến thảm họa. Chúng ta có thể và phải
yêu cầu một thiết kế khác.
Có lẽ thất bại lớn nhất của ngành công nghiệp AI hiện nay là việc nó từ chối
thừa nhận bất kỳ điều nào bên trên. Một số ít người đang tung công nghệ này ra thế giới hành động theo một hệ tư tưởng kiểm soát (đối với
nhân loại) và niềm tin rằng máy móc luôn tốt hơn con người.
Đức Giáo hoàng Leo hoàn toàn đúng khi kêu gọi sự rõ ràng về mặt đạo đức và một cuộc tranh luận
nghiêm túc, trên toàn xã hội. Nhưng cuộc đối thoại cần phải vượt ra ngoài những
lời kêu gọi suông để hướng tới những lựa chọn cụ thể: hành động chống độc quyền
đối với các nền tảng thống trị, đầu tư công vào AI bổ trợ con người, điều tiết hoạt động giám sát và vũ khí tự động, và các quyền
có ý nghĩa cho người lao động và công dân đối với dữ liệu mà các hệ thống này
phụ thuộc vào.
Động thái của Đức Leo khiến một
phản ứng như thế dễ xảy ra hơn trước đôi chút. Nhưng, những người còn lại
trong chúng ta cũng phải đứng lên bảo vệ nhân loại.
Viết tổng cộng 96 bài bình luận cho PS từ năm 2012.
Daron Acemoglu, người đoạt giải
Nobel Kinh tế năm 2024 và là Giáo sư Kinh tế tại Viện Công nghệ Massachusetts
(MIT), là đồng tác giả (với James A. Robinson) của cuốn “Tại sao các quốc gia thất bại: Nguồn gốc của
quyền lực, thịnh vượng và nghèo đói”. (NXB Trẻ, 2017) và là đồng tác giả
(với Simon Johnson) của "Quyền lực và Tiến bộ: Một nghìn năm
đấu tranh cho công nghệ và tiến bộ" (NXB Trẻ, 2026).
Huỳnh Thị Thanh Trúc
dịch
Bài có liên quan:
Nguồn: The
Pope Should Have Gone Further on AI by Daron Acemoglu, Project Syndicate,
May 28, 2026.

