Đọc Lại Thất Lạc Cõi Người (*)
Tru Sa
Người viết và người đọc gặp nhau qua một cuốn sách, người viết thèm viết cuốn sách để đời còn người đọc tìm một cuốn sách thấu tận tâm can. Đã mê đọc thì ai cũng đọc sách từ sớm với đủ loại sách từ kinh điển đến hiện đại, tôi tự làm mình thiệt thòi khi khước từ văn hóa đọc, mãi đến khi theo nghề viết mới chịu đọc, lược sử đọc của tôi bắt đầu từ tuổi 20 và một năm sau mới biết cách đọc sách, những cuốn tôi đọc và đi vào máu đều vì bội phục, bởi không hiểu nhưng cứ vương lại, dính lấy rồi chuyển hóa thành cái của mình. Năm tôi 24 tuổi, Chi, đứa bạn sót lại thời sinh viên hẹn tôi ngồi trà đá để trả tôi cuốn Thất Lạc Cõi Người và mượn nốt quyển Tà Dương, bạn nói “Ông giống với Yozo lắm!” Tôi ngớ người “Yozo nào?” Bạn nhắc “Sao ông bảo đọc cuốn Thất Lạc Cõi Người rồi nên đưa tôi để đọc Tà Dương?” Số là, tôi và Chi từ lúc học chỉ biết qua loa, ra trường mới thân do Chi chịu đọc và biết cách đọc văn chương của tôi, hai đứa hay đọc chung một cuốn sách, hôm sau thì hẹn bàn về cái mình tìm thấy trong sách. Nghe bạn nhắc, tôi cầm sách về đọc, không dưới chục lần Chi phán tôi là đứa kỳ lạ, quái đản nhất trong số những người bạn từng gặp nên tôi chỉ nghĩ bạn thấy nhân vật trong sách quái khí nên xỏ lá tôi cho vui. Rồi thì, tôi chao đảo, Thất Lạc Cõi Người đâm tôi một nhát sâu.







