Hiển thị các bài đăng có nhãn Địa chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Địa chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng

25.7.26

Mười năm hợp tác Lancang - MeKong: Tham vọng chiến lược của Trung Quốc và cái giá phải trả của các nước hạ nguồn

MƯỜI NĂM HỢP TÁC LANCANG - MEKONG:

Tham vọng chiến lược của Trung Quốc và cái giá phải trả của các nước hạ nguồn

Phạm Phan Long

Lời dẫn: Sau mười năm hoạt động, Cơ chế Hợp tác Lancang – Mekong (LMC) do Trung Quốc khởi xướng đã bộc lộ rõ sự mất cân đối trong quan hệ giữa các bên. Dù mang lại một số dự án hạ tầng và thúc đẩy thương mại, cơ chế này cũng khiến các nước hạ nguồn ngày càng lệ thuộc vào Trung Quốc về vốn, thị trường và chuỗi cung ứng. Thêm vào đó là những rủi ro ngày càng lớn đối với an ninh nguồn nước, an ninh lương thực, môi trường và thậm chí cả chủ quyền quốc gia.

Với lợi thế kiểm soát toàn bộ thượng nguồn sông Mekong, Trung Quốc nắm trong tay đòn bẩy quan trọng để tác động đến dòng chảy, đầu tư và thương mại trong khu vực. Trong khi đó, các nước hạ nguồn ngày càng rơi vào thế phụ thuộc: Thâm hụt thương mại gia tăng, nợ công chồng chất, ô nhiễm xuyên biên giới khó kiểm soát và dư địa cho các quyết sách chiến lược độc lập ngày càng bị thu hẹp. Không ít nhà quan sát cho rằng, các nước này đang có nguy cơ trở thành những “chư hầu kinh tế” của Bắc Kinh. 

Bên cạnh đó, các hoạt động của Trung Quốc trên Biển Đông – từ việc đơn phương tuyên bố chủ quyền đối với phần lớn vùng biển, xây dựng và quân sự hóa các thực thể tranh chấp, đến những vụ tấn công tàu thuyền của các nước khác – đã làm gia tăng căng thẳng trong khu vực. Việc Bắc Kinh bác bỏ phán quyết của Tòa Trọng tài năm 2016 và tiếp tục theo đuổi các yêu sách bị nhiều nước phản đối, cũng khiến niềm tin của các nước trong khu vực đối với Trung Quốc bị suy giảm đáng kể.

Bài viết sau đây sẽ đánh giá toàn diện mười năm hoạt động của Cơ chế Hợp tác Lancang – Mekong (LMC), phân tích những thách thức mà Campuchia, Lào, Myanmar, Thái Lan và Việt Nam đang đối mặt, đồng thời đề xuất một số hướng cải tổ nhằm bảo vệ lợi ích lâu dài của các nước hạ nguồn. Từ những diễn biến trên sông Mekong đến các hành động trên Biển Đông, nhiều nhà phân tích cho rằng LMC không chỉ là một khuôn khổ hợp tác kinh tế, mà còn là công cụ để Bắc Kinh mở rộng ảnh hưởng chiến lược trong khu vực.

Hình 1: Hội nghị các Bộ trưởng Ngoại giao lần thứ 10 Hợp tác Lancang - Mekong tại Vân Nam, Trung Quốc, ngày 15 tháng 8 năm 2025. Từ trái: Bùi Thanh Sơn (Việt Nam), Thongsavanh Phomvihane (Lào PDR), Maris Sangiampongsa (Thái Lan), Vương Nghị (Trung Quốc), Prak Sokkhon (Cam Bốt), U Than Swe (Myanmar).
Print Friendly and PDF

11.7.26

Các cuộc tập trận quy mô lớn cuả Trung Quốc, Nhật Bản và Philippines đã bắt đầu xung quanh Đài Loan

CÁC CUỘC TẬP TRẬN QUY MÔ LỚN CUẢ TRUNG QUỐC, NHẬT BẢN VÀ PHILIPPINES ĐÃ BẮT ĐẦU XUNG QUANH ĐÀI LOAN

Tác giả: Pierre-Antoine Donnet

Nữ thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi chào đón Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr. tại Tokyo. DR.

Nhật Bản và Philippines đã thông báo vào cuối tháng 5 việc ký kết một thỏa thuận hợp tác chưa từng có tiền lệ liên quan đến việc phân định các vùng biển tại các đảo có vị trí địa lý nhạy cảm vì nằm gần Đài Loan. Thỏa thuận này đã gây ra sự phẫn nộ từ Bắc Kinh, và ngay sau đó, Bắc Kinh đã tiến hành các cuộc diễn tập hàng hải quy mô lớn, một số trong đó chưa từng có tiền lệ. Những sự kiện này cho thấy sự căng thẳng ngày càng gia tăng trong một khu vực đã trở thành tâm điểm của các cuộc cạnh tranh địa chiến lược toàn cầu.

---------------------------------------

Tất cả bắt đầu với tuyên bố vào ngày 28 tháng 5 tại Tokyo của Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi và Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr. về một thỏa thuận mà mục tiêu chính được nêu rõ là phân định quyền hàng hải của Vùng Kinh tế Đặc quyền (EEZ) của hai nước, vốn chồng lên nhau ở một số khu vực.

Vùng Kinh tế Đặc quyền (EEZ) là một vùng biển kéo dài đến 200 hải lý tính từ đường cơ sở của một quốc gia ven biển. Trong vùng này, các quốc gia có quyền chủ quyền để thăm dò và quản lý tài nguyên. Về bề ngoài, không có gì bình thường hơn.

Print Friendly and PDF

15.6.26

Triều Tiên chôn vùi giấc mơ thống nhất bán đảo Triều Tiên

TRIỀU TIÊN CHÔN VÙI GIẤC MƠ THỐNG NHẤT BÁN ĐẢO TRIỀU TIÊN

Tác giả: Dorian Malovic

Lãnh đạo Triều Tiên Kim Chính Ân luyện tập bắn súng trường tấn công. DR.

Lần đầu tiên, mọi đề cập đến việc “thống nhất đất nước” thành một Triều Tiên duy nhất đã hoàn toàn biến mất khỏi phiên bản chính thức mới nhất của Hiến pháp Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (DPRK), được công bố vào đầu tháng 5 tại Bình Nhưỡng. Với các liên minh được củng cố với Nga và Trung Quốc, lãnh đạo tối cao Triều Tiên Kim Chính Ân (Kim Jong-un) đã quyết định đào sâu thêm sự đoạn tuyệt với Hàn Quốc, nay bị coi là “quốc gia thù địch nhất”.

-------------------------------------------

Một dấu hiệu khác của thực tế mới này: chế độ này đã và đang phá hủy một cách có hệ thống tất cả các biểu tượng của sự hòa giải trong nhiều thập niên qua với Hàn Quốc. Giờ đây, được ghi nhận trong Hiến pháp mới của Triều Tiên, sự đoạn tuyệt giữa hai miền Triều Tiên dường như là dứt khoát. Mặc dù lịch sử đầy biến động của Bán đảo Triều Tiên luôn có thể chứa đựng những bất ngờ, những khúc ngoặt khó lường hoặc những thay đổi không lường trước được, nhưng sự chia ly này, ít nhất là vào thời điểm hiện tại, dường như là dứt khoát.

Một sửa đổi hiến pháp được “quốc hội” Triều Tiên thông qua hồi tháng 3 năm ngoái đã loại bỏ tất cả các quy chiếu liên quan đến việc thống nhất với Hàn Quốc khỏi các văn kiện, được Bộ Thống nhất Hàn Quốc công bố vào thứ Tư, ngày 6 tháng 5. Phản ánh lập trường ngày càng thù địch với Séoul trong những năm gần đây, điều khoản nêu rõ Triều Tiên “phấn đấu vì sự thống nhất của đất nước” không còn xuất hiện trong phiên bản sửa đổi mới nhất trên.

Print Friendly and PDF

24.5.26

Donald Trump tại Bắc Kinh: Trung Quốc giành phần thắng, Đài Loan trong tầm ngắm

DONALD TRUMP TẠI BẮC KINH: TRUNG QUỐC GIÀNH PHẦN THẮNG, ĐÀI LOAN TRONG TẦM NGẮM

Tác giả: Pierre-Antoine Donnet

Donald Trump và Tập Cận Bình duyệt binh một đơn vị quân đội Trung Quốc. DR.

Chuyến thăm cấp Nhà nước chớp nhoáng kéo dài hai ngày của Donald Trump tới Trung Quốc đã cho phép chủ nhà, Tập Cận Bình, thu được hai lợi thế quan trọng cho tương lai: áp đặt một tiến trình đối thoại bình đẳng giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ và kích hoạt một quá trình có thể không thể đảo ngược, buộc Mỹ phải giảm bớt sự hỗ trợ và viện trợ quân sự cho Đài Loan.

---------------------------------------------

Tập Cận Bình đã tận dụng chuyến thăm của Donald Trump để đưa ra một lời cảnh báo gay gắt mà ông rõ ràng đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Lời cảnh báo rất dứt khoát: “Vấn đề Đài Loan là vấn đề quan trọng nhất trong quan hệ Trung-Mỹ. Nếu được xử lý đúng cách, quan hệ giữa hai nước [Trung Quốc và Hoa Kỳ] có thể nói chung được ổn định.” “Nếu xử lý sai, hai nước sẽ chạm trán, thậm chí dẫn đến xung đột,” ông tuyên bố vào thứ Năm, ngày 14 tháng 5, một ngày sau khi vị khách Mỹ đến.

Yếu tố bất ngờ mong muốn đã có tác dụng hoàn toàn. Khi bị các nhà báo hỏi hai lần về cam kết của Hoa Kỳ đối với Đài Loan, tổng thống Mỹ, người thường rất nhanh chóng đưa ra những tuyên bố khoa trương, lại từ chối trả lời, rõ ràng là bối rối và hoang mang. Không nói một lời, Donald Trump hướng ánh mắt về phía chủ nhà, người vẫn giữ vẻ mặt bình thản với nụ cười đặc trưng khó tả, chắc hẳn đang tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi của niềm vui thầm kín này.

Print Friendly and PDF

2.5.26

Phỏng vấn Maud Quessard: “Trump đang hoàn thành quá trình Giải Tây Phương hóa (désoccidentalisation) thế giới mà Putine và Tập mong muốn”

PHỎNG VẤN MAUD QUESSARD: “TRUMP ĐANG HOÀN THÀNH QUÁ TRÌNH GIẢI TÂY PHƯƠNG HÓA THẾ GIỚI MÀ PUTIN VÀ TẬP MONG MUỐN”

Tác giả: Eva Moysan

Vụ bắt cóc Nicolás Maduro ở Venezuela do Hoa Kỳ thực hiện vào ngày 3 tháng 1 đã gây chấn động toàn thế giới. Tổng thống Donald Trump đang chứng minh bằng vũ lực sự trở lại của ông với Học thuyết Monroe, được đặt theo tên của vị tổng thống thứ năm của Hoa Kỳ (1817-1825), theo đó biến lục địa châu Mỹ thành lãnh địa độc quyền của Washington. Nhưng bằng cách thêm một “hệ luận Trump” vào học thuyết này vào tháng 12, trong bài trình bày về NSS (National Security Strategy/Chiến lược An ninh Quốc gia), ông đã để lại dấu ấn riêng của mình.

Học thuyết Monroe rất quan trọng, nhưng chúng ta đã tiến rất xa hơn nó.” “Trong khuôn khổ của chiến lược an ninh quốc gia mới của chúng ta, sự thống trị của Mỹ ở Tây bán cầu [tức là lục địa châu Mỹ, [chú thích của biên tập viên] sẽ không bao giờ bị tranh cải nữa,” ông tuyên bố.

Maud Quessard, một chuyên gia về các vấn đề chiến lược của Hoa Kỳ, phân tích ý nghĩa và phạm vi của tài liệu này trong bối cảnh những sự can thiệp hiện tại của Hoa Kỳ.

Print Friendly and PDF

20.4.26

Cuộc chiến ở Iran cho thấy chất lượng vũ khí Trung quốc rất kém

CUỘC CHIẾN Ở IRAN CHO THẤY CHẤT LƯỢNG VŨ KHÍ TRUNG QUỐC RẤT KÉM

Tác giả: Pierre-Antoine Donnet

Sự tàn phá ở Téhéran. DR.

Cuộc chiến do Hoa Kỳ và Israel phát động chống lại Iran kể từ ngày 28 tháng 2 dường như một lần nữa làm nổi bật chất lượng kém cỏi của các hệ thống vũ khí Trung Quốc đã bị quân đội Mỹ phá hủy trên diện rộng, qua đó chứng minh ưu thế của họ. Đây là một bài học khắc nghiệt đối với Bắc Kinh, mà các nhà chiến lược quân sự của họ sẽ phải rút kinh nghiệm trong bối cảnh căng thẳng ngày càng gia tăng với Đài Loan.

Xung đột ở Iran đã cho phép các lực lượng Mỹ “tấn công vào trung tâm của tổ hợp công nghiệp quân sự đang phát triển mạnh mẽ của Trung Quốc” ở Iran. Điều này có thể sẽ làm cho các hợp đồng giao vũ khí của Trung Quốc trên toàn thế giới bị ngưng lại, một “thiệt hại tài chính không đáng kể so với tổn hại thảm khốc đối với uy tín” của các hệ thống vũ khí do Trung Quốc cung cấp cho các đối tác của mình, tạp chí Mỹ The Diplomat nhấn mạnh trong một bài phân tích được công bố vào ngày 6 tháng 3.

Sự hỗn loạn ở Téhéran đã ngay lập tức hủy bỏ các hợp đồng lớn, trị giá hàng tỷ đô la, bao gồm cả việc mua sắm tiềm tàng máy bay chiến đấu J-10C và tên lửa chống hạm siêu âm CM-302,” The Diplomat tiếp tục.

Print Friendly and PDF

31.3.26

Phong tỏa eo biển Hormuz: Châu Á bị mắc bẫy

PHONG TỎA EO BIỂN HORMUZ: CHÂU Á BỊ MẮC BẪY

Tác giả: Hubert Testard

Eo biển Hormuz. Ảnh vệ tinh. Nguồn: Wikimedia Commons.

Việc chiến tranh ở Iran lan rộng sang các quốc gia quân chủ vùng Vịnh và eo biển Hormuz đẩy Châu Á lên tuyến đầu. Châu Á là điểm đến chính cho xuất khẩu dầu thô, khí hóa lỏng (LNG) và các sản phẩm dầu mỏ đi qua eo biển này. Đối với Châu Á, cuộc khủng hoảng năng lượng hiện nay không chỉ là vấn đề giá cả. Sự gián đoạn nguồn cung đe dọa một số nền kinh tế của khu vực. Từ góc nhìn Châu Á, việc phong tỏa eo biển không thể tiếp tục.

------------------------------------------------

Không được phép đi qua eo biển Hormuz.” Tuyên bố này từ Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran đã được phát sóng trên các kênh liên lạc vô tuyến hàng hải ngay từ ngày 28 tháng 2, ngày đầu tiên của cuộc tấn công của Israel và Mỹ vào Iran. Kể từ thông báo này, 18 tàu đã bị tấn công trong eo biển, bao gồm cả tàu kéo. Ngoại trừ các tàu chở dầu của Iran, dường như vẫn tiếp tục bốc hàng từ đảo Kharg và đi qua eo biển, hoạt động vận tải biển gần như bị đình trệ hoàn toàn, với số lượng tàu qua lại hàng ngày giảm từ 150 xuống còn khoảng hàng chục. Chỉ một vài tàu mang cờ Trung Quốc có thể đi qua eo biển, và hai tàu chở khí dầu mỏ hóa lỏng (LNG) đã có thể hướng tới Ấn Độ vào ngày 13 tháng 3. Một số tàu đăng ký dưới cờ “trung lập”, chẳng hạn như Panama hoặc quần đảo Marshall, đã sửa đổi chữ ký điện tử của mình để khai báo là “Trung Quốc hoặc thuộc sở hữu của Trung Quốc” nhằm được phép đi qua eo biển. Những trường hợp ngoại lệ này vẫn rất hạn chế so với mức lưu lượng giao thông trước đây.

Print Friendly and PDF

13.3.26

Cuộc chiến ở Iran: một thất bại ngắn hạn đối với Trung Quốc, nhưng sau này thì sao?

CUỘC CHIẾN Ở IRAN: MỘT THẤT BẠI NGẮN HẠN ĐỐI VỚI TRUNG QUỐC, NHƯNG SAU NÀY THÌ SAO?

Tác giả: Pierre-Antoine Donnet

Chuyến thăm chính thức của Tập Cận Bình tới Iran năm 2016. DR.

Cuộc chiến do Hoa Kỳ và Israel phát động chống lại Iran kể từ ngày 28 tháng 2, một lần nữa, đã biến Trung Quốc thành một bên ngoài cuộc và tiềm ẩn nguy cơ gây ra những tổn thất về kinh tế và địa chính trị cho nước này. Tuy nhiên, ngược lại, Trung Quốc có thể thu được lợi ích đáng kể ở Châu Á nếu Hoa Kỳ sa lầy trong một thời gian dài ở chiến trường Iran đầy rủi ro.

------------------------------------------------

Nếu, khi cuộc xung đột kết thúc - mà hiện tại không ai có thể dự đoán được kết quả - chế độ của các giáo sĩ Hồi giáo sụp đổ ở Iran và nước này rơi vào vùng ảnh hưởng của Mỹ, Trung Quốc sẽ mất đi một đối tác quan trọng ở Trung Đông, chiếm 13% nguồn cung dầu mỏ, một loại hydrocarbon thiết yếu cho nền kinh tế của Trung Quốc.

Trung Quốc là nước nhập khẩu dầu lớn nhất thế giới, bao gồm cả dầu của Iran, hấp thụ phần lớn lượng dầu xuất khẩu bằng đường biển của Iran với giá rất ưu đãi. Hai nước đã ký một thỏa thuận hợp tác 25 năm vào năm 2021, trong đó Trung Quốc cam kết đầu tư lên tới 400 tỷ đô la. Lời hứa này cho đến nay vẫn chưa được thực hiện đầy đủ. Nếu cần thiết, Trung Quốc hoàn toàn có thể bù đắp cho sự thiếu hụt dầu mỏ của Iran bằng cách tăng nhập khẩu hydrocarbon từ Nga, cũng với giá chiết khấu rất lớn.

Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng sẽ gây ra những hậu quả kinh tế nghiêm trọng hơn đối với Trung Quốc nếu eo biển Hormuz bị đóng cửa trong một thời gian dài. Tổng cộng, một phần ba lượng dầu nhập khẩu và 25% lượng khí đốt nhập khẩu của Trung Quốc đi qua eo biển Hormuz, nơi giao thông gần như bị đình trệ kể từ khi các cuộc tấn công của Mỹ và Israel nhằm vào Iran đẩy khu vực vào khủng hoảng.

Print Friendly and PDF

11.3.26

Trump hay sự biến dạng của thế giới

TRUMP HAY SỰ BIẾN DẠNG CỦA THẾ GIỚI

Tác giả: Christian Salmon

Nhà văn, cựu nghiên cứu viên ở CRAL

 Trung tâm Nghiên cứu Vật lý Thiên văn Lyon – (CNRS-EHESS)

Điều đang bị phá vỡ trước mắt chúng ta dưới những đòn mà Trump giáng xuống từ một năm nay không chỉ là thế cân bằng địa chính trị được hiện thực hóa từ năm 1945, mà còn là một ngữ pháp chính trị: một tập hợp các quy tắc đã tổ chức tính dễ đọc của thế giới và trao cho các sự kiện một hình thức có thể nhận biết được.

Hình minh hoạ của PTKT (do A.I. thực hiện)

Đó là một tập bị lãng quên của bộ phim nhiều tập của Trump. Từ lần đắc cử đầu tiên của ông vào năm 2016, Donald Trump đã tỏ rõ ý muốn duy trì vai trò giám đốc sản xuất của ông về chương trình truyền hình thực tế Celebrity Apprentice. Quyết định của ông có vẻ đã đủ chín muồi và đáng tin nên trường quay MGM thông báo quyết định này ngay từ ngày 9 tháng 12 năm 2016, một tháng trước lễ nhậm chức chính thức của vị tổng thống mới. Một quyết định gây ngạc nhiên của tổng thống đắc cử vốn không cần đến sự phù phiếm về truyền thông này để bảo đảm sự ủng hộ của dân chúng. Mối liên hệ mà Trump muốn duy trì với chương trình truyền hình thực tế mang tính biểu tượng của ông có những lý do sâu xa hơn vẻ bề ngoài của nó.

Chương trình truyền hình này không những khiến ông trở thành nhân vật trung tâm của nền văn hoá đại chúng, nó còn đồng hành với sự chuyển hướng chính trị của ông và đóng vai trò là phòng thí nghiệm cho các khẩu hiệu và các màn trình diễn của chương trình tranh cử của ông. “Celebrity Apprentice” đã giúp ông thực tập về quyền lực. Trong chương trình ấy, Trump đã rà thử những tư thế lố bịch của ông, những điều quá đáng, những khiêu khích của ông để định hình một uy tín mới về chính sách đoạn tuyệt. Rất lâu trước khi Barack Obama trở thành nhà sản xuất phim tập cho Netflix sau khi hoàn thành hai nhiệm kỳ, Trump đã tự phóng chiếu mình trong nhân vật tổng thống và đã là nhà sản xuất truyền hình thực tế. Việc đảm nhận cùng lúc các đặc quyền hiến định của chức vụ một tổng thống với các đặc quyền tầm thường hơn của một nhà sản xuất chương trình truyền hình thực tế là không hiển nhiên và điều này gây tranh cãi trong nội bộ ê-kíp phụ trách chuyển giao quyền lực cho ông. Liệu một vị tổng thống Mỹ có thể thực hiện hai nhiệm vụ này cùng lúc, một về chính trị và một về truyền thông? Liệu nhà sản xuất có làm lu mờ vai trò tổng thống không? Liệu có nguy cơ tầm thường hoá chức vụ tổng thống?

Print Friendly and PDF

22.2.26

Canh bạc của Sanae Takaichi đã thành công: liên minh của bà giành được đa số áp đảo

CANH BẠC CỦA SANAE TAKAICHI ĐÃ THÀNH CÔNG: LIÊN MINH CỦA BÀ GIÀNH ĐƯỢC ĐA SỐ ÁP ĐẢO

Tác giả: Sébastien Raineri

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bình luận về kết quả bầu cử hôm Chủ nhật. DR.

Thủ tướng Nhật Bản, chủ nhật vừa rồi, bà Sanae Takaichi đã giành chiến thắng vang dội trong cuộc bầu cử, khi liên minh do Đảng Dân chủ Tự do (PLD) lãnh đạo giành được đa số áp đảo trong cuộc bầu cử Quốc hội được tổ chức trước hạn. Kết quả chưa từng có này sẽ cho phép bà điều hành đất nước với quyền tự do hành động đặc biệt, cả trong nước và quốc tế, với mục tiêu trọng tâm là khôi phục niềm tin của người dân Nhật Bản.

----------------------------------------------

Ngày 8 tháng 2 năm 2026 sẽ mãi được ghi nhớ trong lịch sử đương đại Nhật Bản như một bước ngoặt lớn trong đời sống chính trị của đất nước. Bằng việc tổ chức một cuộc bầu cử đầy rủi ro chỉ ba tháng sau khi nhậm chức, Sanae Takaichi đã đặt cược nhiều hơn là chỉ sự tồn tại của nội các của bà. Bà đã đặt lên bàn cân tính chính danh cá nhân, phong cách lãnh đạo và tầm nhìn chiến lược của mình về Nhật Bản. Cuộc đánh cược đã thành công.

Kết quả vượt quá mong đợi. Bằng việc giành được 316 trong số 465 ghế tại Hạ viện, Đảng Dân chủ Tự do (PLD), vốn đang trên đà suy thoái không ngừng trong những năm gần đây, đã đạt được một chiến thắng bất ngờ, định hình lại các cán cân thể chế, làm suy yếu lâu dài phe đối lập và trao cho Thủ tướng quyền lực chính trị cho phép bà thực hiện những cải cách sâu rộng, trái ngược với tình trạng tê liệt trong những năm gần đây.

Trên thực tế, đây là thành tích tốt nhất mà PLD từng đạt được kể từ khi thành lập năm 1955. Nó vượt xa ngưỡng hai phần ba cần thiết để áp đặt chương trình lập pháp và bỏ qua phe đối lập tại Thượng viện. Chiến thắng áp đảo này mang lại cho người phụ nữ đầu tiên đứng đầu chính phủ Nhật Bản một quyền lực thể chế chưa từng có trong lịch sử Nhật Bản đương đại, có thể so sánh hoặc thậm chí vượt qua quyền lực mà một trong những người tiền nhiệm và người thầy của bà, Shinzō Abe, từng có được ở đỉnh cao quyền lực.

Print Friendly and PDF

26.1.26

“Bài phát biểu của Carney rất dũng cảm – bởi vì nó đầy rủi ro,” theo một chuyên gia

“BÀI PHÁT BIỂU CỦA CARNEY RẤT DŨNG CẢM – BỞI VÌ NÓ ĐẦY RỦI RO,” THEO MỘT CHUYÊN GIA

Tác giả: Mireille Lalancette

Thủ tướng Canada Mark Carney phát biểu tại cuộc họp thường niên của Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos, Thụy Sĩ, ngày 20 tháng 1 năm 2026. (Ảnh AP/Markus Schreiber)

Bài phát biểu của Thủ tướng Mark Carney hôm thứ Ba tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos, Thụy Sĩ, được thúc đẩy bởi chủ nghĩa thực dụng mà cựu Thống đốc Ngân hàng Anh đã ủng hộ kể từ khi bước vào chính trường, đánh dấu một bước ngoặt lớn đối với quan hệ quốc tế của Canada.

Xem thêm: Mark Carney tại Davos: một bước ngoặt 180 độ trong quan hệ với Hoa Kỳ (Mark Carney à Davos: virage à 180 degrés dans les relations avecles États-Unis)

Thượng nghị sĩ kiêm cựu nhà ngoại giao Canada Peter Boehm mô tả bài phát biểu của Carney là “bài phát biểu quan trọng nhất của một thủ tướng Canada kể từ Louis Saint-Laurence năm 1947”, trong khi một số nhà phân tích so sánh nó với bài phát biểu của Thủ tướng Anh Winston Churchill về Bức màn Sắt.

Liệu đó có phải là quyết định đúng đắn khi xét đến những hệ quả và sự trả đũa tiềm tàng? Mặc dù khó có thể dự đoán tác động thực sự của một bài phát biểu chính trị, Mireille Lalancette, giáo sư truyền thông chính trị tại UQTR/Đại Học Québec, lưu ý rằng Carney đã khéo léo sử dụng các quy tắc của diễn ngôn và các kỹ thuật hùng biện để truyền tải thông điệp của mình. Về điểm này, bà nhận thấy sự gần gũi giữa Carney và Tổng thống Hoa Kỳ John F. Kennedy, người nổi tiếng với câu nói: “Đừng hỏi đất nước có thể làm gì cho bạn, hãy hỏi bạn có thể làm gì cho đất nước”.

Print Friendly and PDF

18.1.26

Venezuela: một cái gai lớn trong mắt tập Cận Bình

VENEZUELA: MỘT CÁI GAI LỚN TRONG MẮT TẬP CẬN BÌNH

Tác giả: Pierre-Antoine Donnet

Nicolás Maduro duyệt binh một đơn vị thuộc Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc khi bắt đầu chuyến thăm chính thức chủ nhà Tập Cận Bình (DR).

Việc Hoa Kỳ bắt giữ Tổng thống Nicolás Maduro vào thứ Bảy, ngày 3 tháng 1, là một đòn giáng mạnh tức khắc vào Trung Quốc, hoàn toàn bị bất ngờ khi Venezuela là một đồng minh lớn ở Mỹ Latinh. Về lâu dài, hành động này đầy rủi ro đối với Washington, điều chắc chắn sẽ bị Bắc Kinh bôi nhọ để tố cáo một chủ nghĩa đế quốc Mỹ mới.

Rõ ràng, Trung Quốc không hề hay biết gì cho đến phút cuối cùng về cuộc thâu tóm quyền lực này của chính quyền Trump, một thực tế mà theo một số nhà phân tích và chuyên gia, càng đáng lo ngại hơn vì nó dường như cho thấy sự không hiệu quả của các thiết bị dò tìm điện tử và radar tinh vi mà Bắc Kinh đã lắp đặt ở Venezuela, từ đó Bắc Kinh hy vọng có thể do thám Hoa Kỳ, quốc gia có bờ biển chỉ cách đó khoảng 2.000 km.

Điểm thứ hai hiển nhiên là chiến dịch của Mỹ giáng một đòn nặng nề, cả về kinh tế lẫn địa chính trị, vào Trung Quốc, khi mà Venezuela đã trở thành đối tác chủ chốt với nhiều khoản đầu tư được rót vào và là tiền đồn quan trọng để củng cố ảnh hưởng ngày càng tăng của Trung Quốc ở châu Mỹ Latinh.

Print Friendly and PDF

17.1.26

Trung Quốc đang siết chặt vòng vây quanh Đài Loan; đối với Bắc Kinh, thời gian không còn nhiều

TRUNG QUỐC ĐANG SIẾT CHẶT VÒNG VÂY QUANH ĐÀI LOAN; ĐỐI VỚI BẮC KINH, THỜI GIAN KHÔNG CÒN NHIỀU

Tác giả: Pierre-Antoine Donnet

Title: Un soldat des forces armées de Taïwan surveille le passage d'un bâtiment militaire chinois. DR.

Một binh sĩ thuộc lực lượng vũ trang Đài Loan giám sát sự di chuyển của một tàu quân sự Trung Quốc DR..

Quân đội Trung Quốc đã tiến hành các cuộc “tập trận” quân sự xung quanh Đài Loan trong những ngày cuối năm 2025, tạo ấn tượng về sự chuẩn bị hơn là chỉ đơn thuần là diễn tập. Trung Quốc tìm cách gửi tín hiệu tới các nước láng giềng và Hoa Kỳ về quyết tâm chiếm lấy hòn đảo này bằng mọi giá trong thời điểm then chốt này đối với Châu Á.

_______________________________

Khoảng 20 tàu chiến và 207 máy bay chiến đấu và máy bay ném bom đã tham gia vào các cuộc tập trận bắn đạn thật này, được đặt tên là “Sứ mệnh Công lý 2025”, kéo dài hai ngày, 29 và 30 tháng 12. 125 trong số các máy bay này đã xâm nhập vào Vùng Nhận dạng Phòng không (ADIZ) của Đài Loan, trong khi khoảng 10 trong số 27 tên lửa bắn về phía hòn đảo đã rơi xuống biển cách bờ biển Đài Loan khoảng 50 km, đây là cuộc tập trận bắn đạn thật gần nhất mà Trung Quốc từng tiến hành.

Các nhà quan sát Trung Quốc đều đồng ý rằng những cuộc “tập trận” này là những cuộc tập trận lớn nhất từng được tổ chức xung quanh Đài Loan kể từ năm 2022, sau chuyến thăm Đài Bắc của Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ Nancy Pelosi. Một số nhà quan sát đã lưu ý một vài yếu tố mới có thể cho thấy mức độ kích thích nhất định ở Bắc Kinh.

Một lần nữa, Bắc Kinh rõ ràng muốn gửi thông điệp cứng rắn tới Washington, lần này là sau thông báo ngày 18 tháng 12 năm 2025 về thỏa thuận chuyển giao vũ khí kỷ lục trị giá 11,1 tỷ đô la cho Đài Loan.

Lời cảnh báo cũng nhắm đến, và lần đầu tiên rõ ràng như vậy, Nhật Bản, sau những phát biểu hồi tháng 11 của Thủ tướng Sanae Takaichi, người đã ám chỉ một cuộc tấn công của Trung Quốc vào Đài Loan có thể kích hoạt phản ứng quân sự của Nhật Bản.

Print Friendly and PDF

21.11.25

Bắc Kinh và Washington tái khởi động cuộc chiến thương mại đầy rủi ro

BẮC KINH VÀ WASHINGTON TÁI KHỞI ĐỘNG CUỘC CHIẾN THƯƠNG MẠI ĐẦY RỦI RO

Tác giả: Pierre-Antoine Donnet[*]

D. Trump, giữa hai lá cờ, biểu tượng của một cuộc đấu kinh tế khác. DR

Donald Trump đã khơi mào lại cuộc chiến thương mại với Trung Quốc bằng lời đe dọa áp thuế 100% đối với hàng nhập khẩu từ Trung Quốc vào ngày 10 tháng 10, một cuộc đọ sức mới có thể dẫn đến thất bại giữa hai cường quốc lớn nhất thế giới sau quyết định chứa đựng nhiều hệ quả của Trung Quốc về việc thắt chặt kiểm soát xuất khẩu đất hiếm.

-----------------------------------

Cuối cùng, mọi thứ có vẻ gần như tốt đẹp giữa Donald Trump và người đồng cấp Tập Cận Bình trước thềm một hội nghị thượng đỉnh có thể xảy ra giữa hai nhà lãnh đạo, mà Washington đã công bố bên lề hội nghị thượng đỉnh Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á - Thái Bình Dương (APEC) sắp tới tại Hàn Quốc vào tháng 11.

Bắc Kinh chưa bao giờ xác nhận hội nghị thượng đỉnh này, vốn sẽ là hội nghị đầu tiên kể từ năm 2019. Không ai biết liệu nó có diễn ra hay không trước những căng thẳng mới này, báo hiệu một cuộc khủng hoảng mới, kéo dài giữa hai gã khổng lồ kinh tế thế giới. Nhưng điều quan trọng không nằm ở đó.

Print Friendly and PDF

14.11.25

Câu chuyện dài về kênh đào Panama: Cô dâu quá xinh đẹp!

CÂU CHUYỆN DÀI VỀ KÊNH ĐÀO PANAMA: CÔ DÂU QUÁ XINH ĐẸP!

Tác giả: Hubiquitus

Kênh đào Panama.

Điều gì đang xảy ra với trận chiến Trung-Mỹ về các cảng Balboa và Cristobal ở Panama, mà Asialyst đã đưa tin vào đầu năm nay? Đằng sau vẻ ngoài bình lặng, những mảnh ghép của bức tranh này đã dần lộ diện, cho phép có một cái nhìn rõ ràng hơn về chiến lược của Trung Quốc và Mỹ.

Một ghi nhận: áp lực chắc chắn đã gia tăng kể từ cuối tháng 7, cả ở Washington và Bắc Kinh, tại Liên Hợp Quốc cũng như tại Panama, Đan Mạch hay Thụy Sĩ! Đây là hiện trạng ba tuần trước cuộc gặp có khả năng diễn ra giữa Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại hội nghị thượng đỉnh Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á - Thái Bình Dương (APEC) sắp tới, dự kiến ​​diễn ra vào tháng 11 tại Hàn Quốc.

Một số sự kiện xảy ra trong nửa đầu năm 2025 đã không được giới truyền thông thường rất nhạy quan tâm nhưng hiện đang làm sáng tỏ thêm về diễn biến của cuộc chiến giành quyền kiểm soát Kênh đào Panama và các cảng của nó. Chẳng hạn, Vincent Clerc, Tổng giám đốc điều hành Thụy Sĩ của tập đoàn logistics khổng lồ chủ yếu về hàng hải của Đan Mạch A.P. Moller-Maersk, đã có cuộc gặp vào ngày 21 tháng 1 năm 2025, tại Diễn đàn Davos, với José Raul Mulino, Tổng thống Cộng hòa Panama lần đầu tiên tham dự sự kiện quốc tế này, sau khi đắc cử vài tháng trước đó. Cuộc gặp này, chỉ được báo chí Panama tiết lộ ba tháng sau đó, hoàn toàn hợp lý bởi tầm quan trọng của các hoạt động của Maersk tại Panama, vốn đã phát triển đáng kể kể từ đó.

Print Friendly and PDF

17.9.25

Trump có đẩy Modi vào vòng tay Tập Cận Bình? Hiểu về sự xích lại gần nhau giữa Trung Quốc và Ấn Độ

TRUMP CÓ ĐẨY MODI VÀO VÒNG TAY TẬP CẬN BÌNH? HIỂU VỀ SỰ XÍCH LẠI GẦN NHAU GIỮA TRUNG QUỐC VÀ ẤN ĐỘ

Trung Quốc đã thắng một trận chiến ngoại giao mấu chốt vào mùa hè này.

Trong khi Modi sẽ gặp Tập Cận Bình vào cuối tuần này, Bắc Kinh đang thành công trong việc ép buộc Ấn Độ trở thành đồng minh của mình - phá vỡ cơ sở chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Washington.

Trong một nghiên cứu sâu sắc, Christophe Jaffrelot xem xét nguyên nhân của sự xích lại gần nhau dưới hình thức từ bỏ.

Tác giả: Christophe Jaffrelot[*]

--------------------------------------

Năm mùa hè trước, quan hệ Trung-Ấn đã rơi vào một trong những cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất kể từ cuộc chiến năm 1962 đã dẫn đến việc Trung Quốc xâm chiếm một phần vùng Jammu và Cachemire.

Sau những cuộc giao tranh giáp lá cà giữa binh lính Trung Quốc và Ấn Độ tại Thung lũng Galwan vào tháng 6 năm 2020, khiến 20 binh sĩ Ấn Độ thiệt mạng, chính phủ Ấn Độ đã áp đặt một thủ tục đặc biệt đối với tất cả đầu tư nước ngoài từ một quốc gia láng giềng - thực chất là nhắm vào Trung Quốc - khiến thị thực cho du khách Trung Quốc giảm mạnh và cấm gần 60 ứng dụng và trang web của Trung Quốc. Các cuộc đàm phán giữa quân đội hai nước, thông qua đó Ấn Độ hy vọng sẽ giành lại ít nhất một số lãnh thổ bị Trung Quốc chiếm đóng, đã kéo dài mà không mang lại kết quả nào.

Print Friendly and PDF