7.12.19

Cái nghèo thay đổi nếp nghĩ của chúng ta như thế nào


CÁI NGHÈO THAY ĐỔI NẾP NGHĨ CỦA CHÚNG TA NHƯ THẾ NÀO
Hiểu tâm lý học có thể là chìa khóa để giải quyết vấn đề này

Ảnh: Matt Chase
Alice G. Walton

Theo Ngân hàng Thế giới (WB), tỉ lệ người dân sống dưới mức 1,90 đô la/mỗi ngày trên toàn cầu đã giảm đi — từ 18% vào năm 2008 xuống còn 11% vào năm 2013. Tuy nhiên, ở Hoa Kỳ, tỉ lệ đói nghèo gần như không được cải thiện hơn — vào năm 2016 có 41 triệu người sống dưới mức nghèo khổ ở Mỹ, chiếm gần 13% dân số, gần bằng tỉ lệ của năm 2007. Các sáng kiến về ​​chính sách gn đây ch khiến cho t l này gim đi không đáng k. Ch tch H vin Paul Ryan (đại biu Đảng Cng hòa ca bang Wisconsin) cho biết vào tháng 12 [năm 2017] va qua, chính ph không ch đấu tranh chng li đói nghèo, mà còn thất bại trong chương trình phúc lợi, việc này khiến cho nhiều người ủng hộ Đảng Cộng hòa tin rằng đây là một chính sách thất bại [trong năm 2017], cần phải ưu tiên [thực hiện] trong năm 2018.

Orrin Hatch (1934-)
Paul Ryan (1970-)
Các nhà lập pháp Hoa Kỳ đã bày tỏ sự thất vọng khi các khoản đầu tư như chương trình phúc lợi chẳng thể giúp người dân thoát nghèo. Thượng nghị sĩ Orrin Hatch (đại diện đảng Cộng hòa của bang Utah) đã tuyên bố vào tháng 12 [năm 2017] vừa qua, khi giải thích quan điểm của ông về chi tiêu chính phủ: “Tôi chỉ tin tưởng vào việc giúp đỡ những người đang không thể tự lực cánh sinh nhưng khi được giúp đỡ thì họ có thể làm được chuyện đó”. “Tôi có một thời gian gian khó muốn chi hàng tỉ, tỉ hay thậm chí hàng nghìn tỉ đô la để giúp đỡ những người không thể tự lực cánh sinh, họ không làm việc gì cả và mong chờ chính phủ liên bang làm mọi cách để giúp họ.”

Tuyên bố của Thượng nghị sĩ Hatch phản ánh quan điểm chung cho rằng việc chính phủ ngưng trợ giúp sẽ buộc nhiều người nghèo phải tự cải thiện điều kiện [sống] của họ. Nếu không có [chương trình] phúc lợi và trợ cấp của chính phủ, liệu những người này có đủ sức khỏe sẽ tìm được việc làm không, liệu họ sẽ được học hành [cơ bản] không, liệu họ sẽ không còn mua vé số nữa không và liệu họ có tập trung vào việc chi trả chi phí sinh hoạt hàng tháng không?

Không hoàn toàn như thế - các nhà nghiên cứu chỉ ra rằng - công trình nghiên cứu của họ đang kể về một câu chuyện đói nghèo khác. Trái ngược với điệp khúc cho rằng các quyết định tồi tệ sẽ dẫn đến đói nghèo, dữ liệu [trong nghiên cứu của họ] chỉ ra rằng chính gánh nặng trong nhận thức về việc trở thành nghèo sẽ dẫn đến các quyết định tồi tệ. Và trên thực tế, những quyết định - chúng dường như có thể có tác động ngược - có thể hoàn toàn duy lý, thậm chí còn khôn ngoan nữa. Những phát hiện này cho thấy để xóa đói giảm nghèo thành công, [tri thức của] tâm lý học sẽ rất hữu ích cho chúng ta để giải quyết vấn đề này.
Print Friendly and PDF

5.12.19

Khoa học luận


KHOA HỌC LUẬN

Epistemology
Giải Nobel: FRIEDMAN, 1976
Những bài viết khoa học luận về phân tích kinh tế có xu hướng mang tính cực kì phê phán vì bỏ qua những nhận định thiết yếu để hiểu phương pháp được chọn của bộ môn này. Có thể tập hợp những nhận định này chung quanh ba điểm sau.
Kinh tế học chính thống, một khoa học phê phán
Các nhà kinh tế can thiệp vào một vũ trụ chật ních những tư tưởng, mệnh đề và tranh luận. Một hệ quả của điều này là những kết quả của phân tích kinh tế phải được đánh giá một phần bằng những khái niệm thêm vào: tìm hiểu tính vững bền và phạm vi của tri thức đạt được hay không của khoa học kinh tế là chưa đủ; còn phải tự hỏi xem là đóng góp của bộ môn này có cải tiến hay không hiểu biết của xã hội về chính bản thân mình. Sự tồn tại của một tập lớn những ý tưởng được công chúng phát biểu cũng có tác động là cho phép khoa học kinh tế có đóng góp không nhằm trực tiếp vào hiện thực mà vào những gì được nói đến về hiện thực này: ngoài những mục đích theo truyền thống thường được gán cho khoa học (khám phá, giải thích, tiên đoán), các nhà kinh tế cũng còn có thể tự vạch ra mục tiêu là làm rõ hay sửa sai những ý tưởng có sẵn trước đó (đặc biệt bằng cách chỉ ra rằng những điều được coi là không thể hình dung được, bí ẩn hay chắc chắn không nhất thiết là không hình dung được, bí ẩn hay chắc chắn). Vị trí của hoạt động này trong tổng thể nghiên cứu là quan trọng hơn vẻ bề ngoài của nó vì việc hoàn chỉnh một luận chứng phê phán thường đòi hỏi nỗ lực kéo dài của nhiều nhà nghiên cứu trong một chương trình khoa học thật sự (đôi lúc những nỗ lực dành cho việc hoàn thiện lí thuyết cân bằng chung được biện minh theo cách này). Tuy nhiên cần nói rõ một điều. Đồng thời với những yếu kém, trong những cách nhìn được phát triển độc lập với các nhà kinh tế có một vốn to lớn những hiểu hiểu biết xác đáng. Trên nhiều phương diện, những nhà thực hành có những hiểu biết rộng hơn và chính xác hơn những tri thức được các nhà nghiên cứu khẳng định. Trong những điều kiện này, mang lại một điều gì có ích hay mới hoàn toàn không phải là một việc dễ dàng.
Print Friendly and PDF

3.12.19

Tiến sĩ Nguyễn Kim Mai Thi được giải thưởng Hanns-Joachim Friedrichs về phổ biến khoa học + Mai Thi: Báo chí khoa học chống lại Tin Dỏm


GIẢI THƯỞNG TRUYỀN HÌNH Hanns-Joachim Friedrichs:
Mai Thi Nguyen-Kim và Harald Lesch

Tôn Thất Thông (dịch)

Nguyễn Kim Mai Thi (1987-)
Harald Lesch (1960-)
Ký giả khoa học Dr. Ing. Mai Thi Nguyen-Kim và ký giả khoa học Giáo sư Harald Lesch được trao giải thưởng Hanns-Joachim-Friedrichs-Preis 2019.

(Ghi chú của người dịch: Hanns-Joachim Friedrichs là ký giả xuất sắc của đài truyền hình ARD. Chương trình nổi tiếng nhất của ông là Tagesthemen – Câu chuyện hàng ngày. ARD hay gọi là Đài I, bên cạnh Đài II ZDF, là đài truyền hình lớn nhất của Đức. Mai Thi là con gái út của hai bạn V&S, du học Tây Đức năm 1970).

Ban giám khảo Giải thưởng Hanns-Joachim-Friedrichs vinh danh hai nhà báo khoa học, những người rất thành công, đã đưa ra những phát hiện khoa học và trình bày rất dễ hiểu trong các chương trình phát sóng trên truyền hình, trên Internet và trên các diễn đàn thảo luận, phân loại chúng trong các cuộc tranh luận chính trị và xã hội, do đó ngăn chặn sự bóp méo tin tức. Đây là tất cả những gì cần thiết nhất trong một giai đoạn, khi các nhà tuyên truyền tìm cách đẩy khoa học và tinh thần ký giả sang một bên và thay vào đó bằng những alternative facts và fake news.

Với ngôn ngữ sinh động, với đam mê và óc tò mò không bị gò bó để giải mã những chủ đề phức tạp cho người xem, họ đã mở cánh cửa khoa học cho nhiều người. Mai Thi Nguyen-Kim và Harald Lesch không phải là người bảo vệ kiến ​​thức đặc quyền. Ngược lại: với các chương trình phát sóng và blogs, họ mời người xem và độc giả chia sẻ kiến ​​thức và nhất là đi song hành cùng người xem trên con đường dẫn đến kết quả khoa học.
Print Friendly and PDF

1.12.19

Mở rộng xã hội học ra thế giới và tới tính phổ quát


Bảy mươi năm sau đại hội thành lập Hiệp Hội Xã Hội Học Quốc Tế (ISA) tại Oslo, cần phải đi xa hơn nữa trong sự mở rộng xã hội học, đặc biệt đến các nước không phải là phương Tây.
MỞ RỘNG XÃ HỘI HỌC RA THẾ GIỚI 

VÀ TỚI TÍNH PHỔ QUÁT

Stéphane DUFOIX, giáo sư xã hội học, Đại học Paris-Nanterre và
Sari HANAFI, giáo sư xã hội học, Đại học Mỹ ở Beyrouth và chủ tịch Hiệp Hội Xã Hội Học Quốc Tế.
Stéphane Dufoix (1970-)
Sari Hanafi
Năm 1995, bản báo cáo của Ủy Ban Gulbenkian do Immanuel Wallerstein, mới mất vào ngày 31 tháng 8 vừa rồi, làm chủ tịch (đọc trang 24-25), đã kêu gọi “mở các khoa học xã hội” bằng cách xem xét lại các điều kiện về tính liên ngành và sự phân biệt cổ điển giữa khoa học xã hội và khoa học tự nhiên. Tuy nhiên, lời kêu gọi chấp nhận sự giới hạn địa lí - ở phương Tây – của sự thừa kế xã hội học và vượt qua sự đối lập quá đơn giản giữa cái phổ quát và cái đặc thù, vẫn còn gần như hoàn toàn mang tính thần chú. Từ đó, đã có nhiều chủ tịch Hiệp Hội Xã Hội Học Quốc Tế như Michel Wierviorka hay Michael Burawoy, biện hộ cho một tư tưởng xã hôi học mang tính tổng quát hơn và cho một sự hẫu thuận các nền xã hội học quốc gia. Bảy mươi năm sau khi Đại hội thành lập Hiệp Hội Xã Hội Học Quốc Tế được tiến hành ở Oslo (tháng 9 năm 1949), có vẻ là chúng ta có thể và nên đi xa hơn nữa trong việc mở rộng xã hội học, đặc biệt là theo ba hướng đặc thù:
Print Friendly and PDF

29.11.19

“Hồng Kông, hãy đứng vững!”: khi cư dân mạng Trung Quốc ủng hộ người biểu tình + Hồng Kông: “Tất cả chúng tôi đều ở tuyến đầu”


“HỒNG KÔNG, HÃY ĐỨNG VỮNG!”: KHI CƯ DÂN MẠNG TRUNG QUỐC ỦNG HỘ NGƯỜI BIỂU TÌNH
Cảnh sát bắt giữ một người biểu tình gần Đại học Bách khoa Hồng Kông ở Hồng Kông, Thứ Hai, ngày 18 tháng 11 năm 2019. (Nguồn: WWLP)
Người Trung Quốc đại lục nghĩ gì về cuộc khủng hoảng chính trị ở Hồng Kông? Câu trả lời phổ biến nhất lọt được ra ngoài nước Trung Quốc đi từ sự chỉ trích dữ dội chống lại những người biểu tình ủng hộ nền dân chủ đến sự thờ ơ. Những tuyên bố công khai ủng hộ cuộc biểu tình hiện nay là rất hiếm, người ta buộc phải sống rất thận trọng ở đất nước của Tập Cận Bình. Trong cuộc bao vây Đại học Bách khoa bởi cảnh sát, trang tin tức China Digital Times đã cho đăng những thông điệp ủng hộ người dân Hồng Kông từ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Hồ sơ được David Bartel bình luận và dịch thuật.
Print Friendly and PDF

27.11.19

Câu chuyện đang huỷ diệt thế giới

CÂU CHUYỆN ĐANG HỦY DIỆT THẾ GIỚI

Mọi vấn đề trên thế giới đều là kết quả của những câu chuyện mà chúng ta kể cho nhau nghe. Khi thay đổi câu chuyện, chúng ta sẽ thay đổi tất cả.



Chúng ta đã nghe rất nhiều câu hỏi cũng như đã tranh luận rất nhiều quanh câu chuyện bằng cách nào để giải quyết vấn đề biến đổi khí hậu. Nhưng ngay lúc này đây, hãy tạm quên chuyện giải quyết vấn đề biến đổi khí hậu đi.

Biến đổi khí hậu thực ra chẳng phải là vấn đề đâu. Biến đổi khí hậu thường được đề cập theo cách đó trong diễn ngôn chủ lưu của chúng ta, cứ như thể vấn đề biến đổi khí hậu chỉ là tác dụng phụ tiêu cực đáng lo ngại của một loại thuốc mà tất cả chúng ta đều đồng ý là nó có lợi, nhưng biến đổi khí hậu không chỉ là một triệu chứng của một vấn đề sâu hơn, mà nó còn là một triệu chứng của một lối sống mà bất luận thế nào thì cũng ít ai trong chúng ta thực sự hài lòng với nó. Điều này trở nên đặc biệt rõ ràng một khi ta đã thoáng thấy khả năng về một thế giới có thể còn hơn thế nữa.
Nếu thực sự muốn đi đến tận gốc rễ của biến đổi khí hậu, ta cần phải bắt đầu tự hỏi bản thân mình một số câu hỏi rất sâu. Những câu hỏi như: Tôi là ai? Chúng ta muốn cùng nhau tạo ra một tương lai như thế nào? Và câu chuyện nào sẽ giúp ta thực hiện được điều đó? Đây là những câu hỏi mà ta cần tập trung vào. Bởi vì nếu có một điều mà tôi học được, thì đó là việc những câu chuyện của chúng ta có một sức mạnh rất lớn để định hình thế giới.

Không một người nào có thể chặt hạ cả một khu rừng hay biến cả một cộng đồng thành nô lệ. Người đó cần một câu chuyện được nhiều người khác tin tưởng để hoàn thành những kỳ công đó. Mỗi vấn đề trên thế giới là kết quả của những câu chuyện mà chúng ta tự kể cho nhau nghe. Chúng cung cấp vai trò và bối cảnh mà trong đó hành vi của ta có ý nghĩa. Chẳng hạn, câu chuyện về “tiến bộ” xem quá trình chuyển đổi rừng thành những sự phát triển dầu cát hắc ín là một điều tích cực cho xã hội.

Print Friendly and PDF

25.11.19

Ấn Độ từ bỏ chính sách mậu dịch tự do ở châu Á-Thái Bình Dương


ẤN ĐỘ TỪ BỎ CHÍNH SÁCH MẬU DỊCH TỰ DO Ở CHÂU Á-THÁI BÌNH DƯƠNG
Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi tại Hội nghị thượng đỉnh Đông Á bên lề Hội nghị thượng đỉnh ASEAN lần thứ 35 tại Nonthaburi, Thái Lan, ngày 4 tháng 11 năm 2019. (Nguồn: Indian Express)
Ấn Độ từ bỏ chính sách mậu dịch tự do ở châu Á-Thái Bình Dương là thông tin chính thức kể từ ngày 4 tháng 11 vừa qua. Ấn Độ không còn muốn là thành viên của Hiệp định đối tác kinh tế khu vực toàn cầu (RCEP, Regional Comprehensive Economic Partnership), một hiệp định mậu dịch tự do, mà ngay từ khi bắt đầu đàm phán đã không có Hoa Kỳ, trong khi Trung Quốc thì là một trong số các thành viên. Được đàm phán ròng rã trong 6 năm qua, RCEP tập hợp các nền kinh tế chính của châu Á-Thái Bình Dương. Việc New Delhi rút khỏi [RCEP] sẽ làm suy yếu phạm vi và lợi ích của hiệp định trong tương lai. Đó là sự thừa nhận một sự yếu kém, đánh dấu sự mong manh của một nền kinh tế Ấn Độ đang tăng trưởng chậm lại và không được trang bị tốt để đối mặt trực tiếp với sự cạnh tranh dữ dội của châu Á.
Tại hội nghị thượng đỉnh lần thứ ba của RCEP (Hiệp định Đối tác kinh tế toàn diện khu vực) được tổ chức tại Bangkok, [thủ tướng] Narendra Modi đã chính thức xác nhận việc Ấn Độ rút khỏi các cuộc đàm phán. Hiệp định này dự định tập hợp Ấn Độ và 15 nước khác thuộc châu Á-Thái Bình Dương – 10 nước của ASEAN cùng với Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Úc và New Zealand –, tức một nửa dân số và một phần ba của cải của thế giới. Thái Lan, nước chủ nhà của hội nghị thượng đỉnh, đã tuyên bố các cuộc đàm phán sẽ tiếp tục mà không có Ấn Độ cho đến khi đạt được thoả thuận vào năm 2020.
Narendra Modi đã viện dẫn đến anh linh của Mahatma Gandhi để biện minh cho quyết định của mình, với việc trích dẫn lời của vị cha già dân tộc Ấn Độ: Hãy nhớ đến số phận của người nghèo nhất và người yếu nhất mà bạn đã gặp, và hãy tự hỏi liệu dự án của bạn có thể giúp được gì cho người đó hay không.Ngoài số phận của người nghèo, sự liên kết của phe đối lập khi quy tụ các cộng đồng doanh nghiệp, các tổ chức nông nghiệp, toàn bộ các đảng phái chính trị đối lập và rất nhiều giới lãnh đạo của đảng BJP đang cầm quyền, đã đẩy lùi các tham vọng của chính phủ trong cuộc đàm phán này.
Print Friendly and PDF

23.11.19

Chủ nghĩa thực chứng không phải là một chủ nghĩa kinh nghiệm (1839)


KHOA HỌC THỰC CHỨNG KHÔNG PHẢI LÀ MỘT CHỦ NGHĨA KINH NGHIỆM (1839)
Tác giả: Auguste Comte*
Người dịch: Nguyễn Văn Khoa
*
Auguste Comte (1798-1857)

Ngay từ đầu Chuyên luận[1] này, và sau đó trong tất cả các phần khác của nó, chúng tôi đã thừa nhận, một cách thiết tưởng đã đủ rõ ràng, sự không thể tồn tại, ngay từ đầu và trên bất kỳ chủ đề nào, của một lý thuyết thực sự thực chứng – hiểu như một quan niệm được xây dựng một cách thuần lý trên một hệ thống thích hợp những quan sát đã được thực hiện trước. Bởi vì, ngoài vấn đề thời gian đáng kể mà sự tích lũy chậm chạp những quan sát như vậy đòi hỏi, trí tuệ của ta thậm chí còn không có khả năng thực hiện chúng mà không bị, trước là sự điều khiển và sau đó là sự liên tục quấy rầy, của một số lý thuyết sơ bộ nào khác. Mỗi ngành quan trọng của triết lý tự nhiên đều đã liên tiếp cung cấp cho chúng ta những lý do mới để xác nhận rằng, nói gì thì nói, chủ nghĩa kinh nghiệm tuyệt đối[2] chẳng những sẽ hoàn toàn vô sinhmà thậm chí còn tuyệt đối không thể tồn tại đối với trí thông minh của ta, bởi vì nó không thể nào và trong bất kỳ lĩnh vực nào, vất bỏ một học thuyết [ngầm] nào đó, hiện thực hoặc hư ảo, mơ hồ hay chính xác, đang tập hợp và nhất là kích thích những nỗ lực bột phát của mình, nhằm thiết lập một sự liên tục thiết yếu cho dòng tư tưởng mà nếu không có thì mọi hoạt động tinh thần nhất thiết phải vụt tắt. Chẳng hạn, vì sao các bộ sưu tập khoa học chồng chất của chúng ta, về cái mệnh danh là những quan sát khí tượng, ngày nay lại thiếu thực dụng, thậm chí vô nghĩa một cách nghiêm trọng như vậy? Chắc chắn, đấy là vì tính thực nghiệm một cách máy móc của chúng. Chúng chỉ có thể đạt tới một giá trị thực sự, và trở nên hữu hiệu về mặt suy đoán, nếu được hướng dẫn thường xuyên bởi một lý thuyết đúng nghĩa phù hợp, cho dù lúc đầu nó chỉ có tính giả thuyết tới mức nào. Ngược lại, những người chờ đợi rằng, về một vấn đề phức tạp như vậy, thứ lý thuyết này sẽ được đề xuất bởi chính những quan sát, những người đó hoàn toàn hiểu sai sự vận hành tất yếu của trí tuệ con người: ngay cả trong loại nghiên cứu đơn giản nhất, nó luôn luôn phải đặt trước các quan sát khoa học một quan niệm nào đó về những hiện tượng tương ứng.
Print Friendly and PDF

21.11.19

Chừng nào tăng trưởng kinh tế vẫn còn tiếp tục, chúng ta sẽ chẳng bao giờ từ bỏ thói quen sử dụng nhiên liệu hoá thạch đâu

CHỪNG NÀO TĂNG TRƯỞNG KINH TẾ VẪN CÒN TIẾP TỤC, CHÚNG TA SẼ CHẲNG BAO GIỜ TỪ BỎ THÓI QUEN SỬ DỤNG NHIÊN LIỆU HÓA THẠCH ĐÂU
Có thể có nhiều xe đạp hơn, nhưng cũng sẽ có nhiều máy bay hơn. Chúng ta vẫn không dám nhìn nhận quy mô của mối đe dọa này đối với hành tinh của mình.
Ảnh minh họa: Sébastien Thibault
Có phải chúng ta đang trở nên tốt hơn không? Chúng ta đang thực hiện quá trình chuyển dịch sang một tương lai chạy các thiết bị hoàn toàn bằng điện. Bây giờ chúng ta có thể để cho nhiên liệu hóa thạch nằm yên dưới lòng đất và ngăn chặn tình trạng biến đổi khí hậu. Hoặc chúng ta có thể tưởng tượng ra viễn cảnh đó nếu [chịu khó] theo dõi tin tức công nghệ.
Vậy làm thế nào mà lần đầu tiên trong lịch sử, ngành sản xuất dầu cán mốc 100 triệu thùng mỗi ngày? Làm thế nào mà ngành công nghiệp dầu mỏ dự kiến ​​nhu cầu sẽ không ngừng tăng cho đến những năm 2030? Làm thế nào mà ở nước Đức, nơi có quá trình chuyển đổi năng lượng (Energiewende) được coi là một hình mẫu cho thế giới, [lại có cảnh tượng] những người biểu tình bị cảnh sát đánh đập khi họ cố gắng bảo vệ khu rừng Hambacher 12.000 năm tuổi tránh khỏi việc người ta khai thác than lộ thiên loại than bẩn nhất? Tại sao việc đầu tư vào cát dầu tại Canada nguồn dầu mỏ bẩn nhất lại tăng gấp đôi chỉ trong một năm?
Print Friendly and PDF

20.11.19

Quyết định của Tòa án Hồng Kông về lệnh cấm đeo mặt nạ trong các cuộc biểu tình chọc giận Bắc Kinh


QUYẾT ĐỊNH CỦA TÒA ÁN HỒNG KÔNG VỀ LỆNH CẤM ĐEO MẶT NẠ TRONG CÁC CUỘC BIỂU TÌNH CHỌC GIẬN BẮC KINH
Tòa án tối cao Hồng Kông đã ra phán quyết cho rằng lệnh cấm đeo mặt nạ của cơ quan hành pháp là vi hiến.
HuffPost và AFP
Ảnh: ASSOCIATED PRESS
Quyết định của tòa án Hồng Kông về lệnh cấm đeo mặt nạ chọc giận Bắc Kinh (người biểu tình với chiếc mặt nạ Guy Fawkes vào ngày 7 tháng 11 năm 2019)
TIN QUỐC TẾ – Trong bối cảnh những căng thẳng mới ở Hồng Kông chống lại sự kìm kẹp của Trung Quốc trên vùng lãnh thổ tự trị, hành động can thiệp này của Bắc Kinh có nguy cơ khiến cho những người biểu tình trở nên gay gắt hơn một chút. Vào hôm thứ ba, ngày 19 tháng 11, một phát ngôn viên của quốc hội Trung Quốc đã chỉ trích quyết định của cơ quan tòa án cao nhất Hồng Kông, nơi đã phán quyết lệnh cấm đeo mặt nạ trong các cuộc biểu tình là vi hiến.
Vào hôm thứ ba, một trong những phát ngôn viên của Quốc hội Trung Quốc đã nhấn mạnh rằng Quốc hội Trung Quốc là cơ quan duy nhất có thể chế định hiến-pháp-mini của Hồng Kông. 
“Quyết định của Tòa án tối cao Hồng Kông làm suy yếu nghiêm trọng sự điều hành của người đứng đầu cơ quan hành pháp và chính quyền đặc khu hành chính” (SAR, Special Administrative Region), theo lời của Jian Tiewei, phát ngôn viên của Ủy ban Pháp chế Ủy ban Thường vụ Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc (NPC, quốc hội Trung Quốc), theo các cơ quan truyền thông nhà nước.
Print Friendly and PDF