CÁI NGHÈO THAY ĐỔI NẾP NGHĨ CỦA CHÚNG TA NHƯ THẾ NÀO
Hiểu tâm lý học có thể là chìa khóa để giải quyết vấn đề này
Ảnh: Matt Chase
Alice G. Walton
CÁC MỤC KHOA HỌC HÀNH VI, CHÍNH SÁCH CÔNG
Theo Ngân hàng Thế giới (WB), tỉ lệ người dân sống dưới mức 1,90 đô la/mỗi ngày trên toàn cầu đã giảm đi — từ 18% vào năm 2008 xuống còn 11% vào năm 2013. Tuy nhiên, ở Hoa Kỳ, tỉ lệ đói nghèo gần như không được cải thiện hơn — vào năm 2016 có 41 triệu người sống dưới mức nghèo khổ ở Mỹ, chiếm gần 13% dân số, gần bằng tỉ lệ của năm 2007. Các sáng kiến về chính sách gần đây chỉ khiến cho tỉ lệ này giảm đi không đáng kể. Chủ tịch Hạ viện Paul Ryan (đại biểu Đảng Cộng hòa của bang Wisconsin) cho biết vào tháng 12 [năm 2017] vừa qua, chính phủ không chỉ đấu tranh chống lại đói nghèo, mà còn thất bại trong chương trình phúc lợi, việc này khiến cho nhiều người ủng hộ Đảng Cộng hòa tin rằng đây là một chính sách thất bại [trong năm 2017], cần phải ưu tiên [thực hiện] trong năm 2018.
| Orrin Hatch (1934-) |
![]() |
| Paul Ryan (1970-) |
Các nhà lập pháp Hoa Kỳ đã bày tỏ sự thất vọng khi các khoản đầu tư như chương trình phúc lợi chẳng thể giúp người dân thoát nghèo. Thượng nghị sĩ Orrin Hatch (đại diện đảng Cộng hòa của bang Utah) đã tuyên bố vào tháng 12 [năm 2017] vừa qua, khi giải thích quan điểm của ông về chi tiêu chính phủ: “Tôi chỉ tin tưởng vào việc giúp đỡ những người đang không thể tự lực cánh sinh nhưng khi được giúp đỡ thì họ có thể làm được chuyện đó”. “Tôi có một thời gian gian khó muốn chi hàng tỉ, tỉ hay thậm chí hàng nghìn tỉ đô la để giúp đỡ những người không thể tự lực cánh sinh, họ không làm việc gì cả và mong chờ chính phủ liên bang làm mọi cách để giúp họ.”
Tuyên bố của Thượng nghị sĩ Hatch phản ánh quan điểm chung cho rằng việc chính phủ ngưng trợ giúp sẽ buộc nhiều người nghèo phải tự cải thiện điều kiện [sống] của họ. Nếu không có [chương trình] phúc lợi và trợ cấp của chính phủ, liệu những người này có đủ sức khỏe sẽ tìm được việc làm không, liệu họ sẽ được học hành [cơ bản] không, liệu họ sẽ không còn mua vé số nữa không và liệu họ có tập trung vào việc chi trả chi phí sinh hoạt hàng tháng không?
Không hoàn toàn như thế - các nhà nghiên cứu chỉ ra rằng - công trình nghiên cứu của họ đang kể về một câu chuyện đói nghèo khác. Trái ngược với điệp khúc cho rằng các quyết định tồi tệ sẽ dẫn đến đói nghèo, dữ liệu [trong nghiên cứu của họ] chỉ ra rằng chính gánh nặng trong nhận thức về việc trở thành nghèo sẽ dẫn đến các quyết định tồi tệ. Và trên thực tế, những quyết định - chúng dường như có thể có tác động ngược - có thể hoàn toàn duy lý, thậm chí còn khôn ngoan nữa. Những phát hiện này cho thấy để xóa đói giảm nghèo thành công, [tri thức của] tâm lý học sẽ rất hữu ích cho chúng ta để giải quyết vấn đề này.












